Tổng hợp tài liệu :

Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động ý kiến trên của m xi xê rông gợi cho anh chị những suy nghĩ gì về việc tu dưỡng và học tập của bản thân

Anh chịsuy nghĩ về hiện tượng “gây ô nhiễm môi trường do xã rác bừa bãi” của người dân nước ta hiện nay - văn mẫu

Anh chị có suy nghĩ gì về hiện tượng “gây ô nhiễm môi trường do xã rác bừa bãi” của người dân nước ta hiện nay - văn mẫu
Ngày nay, trên thế giới, môi trường vấn đề được quan tâm hàng đầu . các quốc gia tiên tiến , vấn đề giữ gìn vệ sinh môi trường được quan tâm thường xuyên nên việc xả rác nước thải bừa bãi hầu như không còn nữa . Người dân được giáo […] phan tich an y man doi thoai giua hon truong ba va xac hang thit, suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên . không giữ gìn vệ sinh đường phố . Việc làm đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường mà cụ thể đây gây ô nhiễm môi trường Hiện tượng không giữ gìn vệ sinh đường phố có rất nhiều biểu hiện. không còn nữa . Người dân được giáo dục rất kỹ về ý thức bảo vệ môi trường sống xanh – sạch – đẹp . Đáng buồn thay nước ta có một hiện tượng phổ biến vứt rác ra đường hoặc những nơi công. số dòng sông những người sống trong những con đò đậu ngay trên sông có những việc làm gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Họ vô xả rác trên đò xuống sông, đi tiêu đi tiểu xuống sông rồi
  • 4
  • 13,186
  • 38

Qua câu chuyện về người đàn bà hàng chài trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu, anh chịsuy nghĩ về nạn bạo hành trong gia đình những vùng quê nghèo hiện nay - văn mẫu

Qua câu chuyện về người đàn bà hàng chài trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu, anh chị có suy nghĩ gì về nạn bạo hành trong gia đình những vùng quê nghèo hiện nay - văn mẫu
Ai đã đọc tác phẩm“Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu hẳn không thể nào quên được hình ảnh người phụ nữ làng chài tảo tần, chịu nhiều sương gió, cực khổ. Vì những gánh nặng của cuộc sống, vì tình thương dành cho con cái, vì cái án mưu sinh, khát khao hạnh […] phan tich an y man doi thoai giua hon truong ba va xac hang thit, suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên . biệt vùng quê nghèo khó chính đều này làm nảy sinh nạn bạo hành trong gia đình. Trường hợp của chị Chị Trần Thị T (thôn Văn Hà, xã Gia Phương) lập gia đình năm 20 tuổi. Đã hơn 10 năm qua, chị. trị trong nhận thức của họ, với tưởng người đàn ông người duy nhất có quyền hành trong gia đình đã tác động lớn đến suy nghĩ hành động của con người. Đó nguyên nhân cơ bản thứ của. căng thẳng trong các mối quan hệ trong gia đình, đó cũng khởi nguồn cơ bản của nạn bạo hành trong gia đình. Điều thứ hai ta có thể thấy cơ chế thị trường của xã hội hiện nay, người ta coi
  • 2
  • 32,207
  • 184

Anh chịsuy nghĩ về hiện tượng “nghiện” Internet trong nhiều bạn trẻ hiện nay - văn mẫu

Anh chị có suy nghĩ gì về hiện tượng “nghiện” Internet trong nhiều bạn trẻ hiện nay - văn mẫu
MỞ BÀI: Gợi ý làm bài Trong suốt dòng lịch sử con người, đã có những người phải vất vả chống lại tính nghiện ngập, nào nghiện rượu, nghiện ma túy, cũng như những thói quen không thể bỏ được, chẳng hạn như bài bạc. Giờ đây, các nhà tâm lý học nhiều […] hien tuong nghien internet o gioi tre, nhung bai van ta anh, cam nhan tinh canh le loi cua nguoi chinh phu, Ngki kuan ve t0n su tr0ng dao, nghị luận về hút thuốc lá, giai thich cau an qua nho ke trong cay, dan bai hinh tuong su thi cua nhan vat Tnu, Phan tich nhan vat phung, em hay thuyet minh ve tac gia nguyen du, Phan tich nhan vat phung chiêc thuyen ngoai xa . to suy nghi cua em ve hien tuong do • hiện tượng nghuện internet trong gioi tre hien nay • internet đối với giới trẻ hiện nay • nghiện internet trong giới trẻ hiện nay • hien tuong nghien internet. luận về hiện tượng nghiện internet • hiên tương nghiên internet • hien tuong nghien internet o gioi tre hien nay • hien tuong nghien internet trong gioi tre hien nay • Hien tuong nghien internet. khoảng 5-1 0% người Mỹ (tức khoảng 1 5-2 0 triệu người) có thể đã bị nghiện Internet, Kimberly Young, giám đốc Trung tâm Cai nghiện Internet của Mỹ, nói. Số người nghiện net có thể lên từ 1 8-3 0%
  • 2
  • 15,716
  • 65

“Mọi phẩm chất của đức hạnh trong hành động”. Ý kiến của M.Xi-xê-rông (nhà triết học La Mã cổ đại) gợi cho anh (chị) những suy nghĩ về việc tu dưỡng học tập của bản thân. - văn mẫu

“Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Ý kiến của M.Xi-xê-rông (nhà triết học La Mã cổ đại) gợi cho anh (chị) những suy nghĩ gì về việc tu dưỡng và học tập của bản thân. - văn mẫu
Bài làm 1 “ Ý nghĩa nụ hoa Lời nói bông hoa Việc làm quả ngọt”. Thật đúng như vậy, cuộc sống của chúng ta có ý nghĩa như thế nào tùy thuộc vào cách thể hiện của mỗi con người. Một quan niệm có nội dung tương tự: “ Mọi […] cam nhan tinh canh le loi cua nguoi chinh phu, Ngki kuan ve t0n su tr0ng dao, nghị luận về hút thuốc lá, giai thich cau an qua nho ke trong cay, dan bai hinh tuong su thi cua nhan vat Tnu, Phan tich nhan vat phung, em hay thuyet minh ve tac gia nguyen du, Phan tich nhan vat phung chiêc thuyen ngoai xa, cảm nhận về vẻ đẹp của người lính trong bài thơ tây tiến, hay ta mot tran lu lut . " khác của bài viết trên: • moi pham chat cua duc hanh la o trong hanh dongm i ph m chất của đức hạnh trong hành dộngM i ph m chất của đức hạnh trong hành độngmoi pham chat. người. M t quan ni m có nội dung tương tự: “ M i ph m chất của đức hạnh trong hành động”. Vậy đức hạnh gì? tại sao hành động lại nơi chứa đựng m i ph m chất của đức hạnh? Trước hết. thiện bản thân m nh. Muốn thế, chúng ta phải thể hiện qua hành động, qua hành vi cử chỉ hằng ngày của chúng ta. vì vậy, m i ph m chất của đức hạnh trong hành động”. Đức hạnh gì? Đức hạnh
  • 2
  • 5,444
  • 35

Anh/chị có suy nghĩ về câu nỏi của Tuân Tử ppt

Anh/chị có suy nghĩ gì về câu nỏi của Tuân Tử ppt
. Anh/chị có suy nghĩ về câu nỏi của Tuân Tử: "người chê ta mà chê phải thầy ta, người khen ta mà khen phải bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính kẻ thù của ta vậy" nhận lời chê tiếng khen của mọi người. Nhưng để nhận biết sự “thật” – “giả” trong mỗi lời khen tiếng chê, để có ứng xử thích hợp, quả không đơn giản. Câu nói của Tuân Tử đã giúp chúng ta cái. đều “thầy”, “bạn” của ta. Tuân Tử đã một lần nữa chỉ cho ta biết cách nhận ra “ bộ mặt thật” của những “kẻ” hiểm độc đó. Đó “kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta”, Tuân Tử tỏ thái độ rõ rệt, dứt
  • 14
  • 1,106
  • 0

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
. Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tu i trẻ hiện nay Cập nhật lúc: 24/06/2015 16:05 pm Danh mục: Ngữ Văn. Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra. ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học tiếng nói của lý trí, văn học tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm
  • 9
  • 562
  • 3

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái cái màu đỏ ấy trong cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ" ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy" trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ - nhà thơ quá cố. Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy". Có thể lúc đầu đó chỉ một tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy: CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bồng nắng vàng lên rực rỡ Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé ỊỊÌữ lùn mõi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Cây si xanh gọi họ đến ngồi Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai Ngày mai sẽ ngày sum họp Đã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những si người chồng ấy đã ra đi... Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào “Khi Tổ Quốc cần, họ biết sống xa nhau ” Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa màu đỏ ấy theo đi Như không hề có cuộc chia ly... Trong cuộc sống, chia ly chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về" - giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng. Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe có một cái rất lạ đang xáo trộn trong tôi: Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngậy sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ. Cũng vẫn khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngời"trong nắng thu "vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập,  hình ảnh nọ nổi sắc màu kia, tất cả ngời lên trong một hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng chiếc nón trắng giản dị, rất Việt Nam. Đã có cuộc chia ly nặng nề, bàng bạc một nỗi buồn, day dứt nỗi đau khiến cho người thiếu phụ “bịn rịn vào chàng" rồi những con người ấy “bước đi một bước thây thây lại dừng". Một cuộc chia ly như thế đọng lại trong lòng người ra đi người lại những nỗi buồn tê tái, nó chỉ giục người đi hãy mau mau quay về, cho dù cái đích mà mình phải tới còn rất xa, cho dù nhiệm vụ được giao rất quan ưọng, có ý nghĩa. Đó cảnh đi lính ngày xưa: vướng víu, buồn tủi, nặng trĩu lo âu trong lòng người đi, kẻ ở. Tế Hanh, khi còn một chàng thanh niên tiểu sản trong xã hội cũ những năm trước Cách mạng, cũng đã viết về tâm trạng của một cuộc chia ly, mặc dù tác giả không phải người trong cuộc: Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu Ngàn đời không đủ sức đi mau Có chi vướng víu trong hơi máy Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau (Những ngày nghỉ học - Tế Hanh) Đó tâm trạng thường gặp trong những cuộc chia ly trước kia, nó nặng nề như những toa tàu “'nặng khổ đau", nó nghẹn ngào bịn rịn, cái tình quyến luyến đó dĩ nhiên phải có, nhưng đến mức như vậy, nó sẽ thành một nỗi đau canh cánh trong lòng người ra đi. Sự “lưu luyến" ấy có ích gì? Cái buồn ấy tê tái quá, bi sầu quá... khiến ta tưởng như đằng sau cái ngày hôm nay xa cách, tiễn biệt chuỗi ngày vô vọng, bặt tin xa. Cái “ngày mai" tiếp nối  cái “ngày hôm nay" của họ dường như bị đóng kín. Nhưng rồi đã đến lúc cuộc chia ly đã mang sắc màu lạc quan, đẹp đẽ, đã ánh lên sức mạnh của niềm tin. Đó khung cảnh: Một buổi sáng mai  Anh bước chân ra đi ... người vợ, chị nông dân tiễn chồng đi tòng quân, đã hứa với chồng “Giải thi đua em giật". ... người chồng ra đi dặn vợ: Ruộng mình quên cày xáo Nên lúa chín không đều Nhớ lấy để mùa sau Nhà cố làm cho tốt Khác với người chinh phụ xưa kia, chị nông dân trong Thăm lúa của Trần Hữu Thung đã biến những giọt nước mắt đau đớn thành nụ cười tin tưởng. Đôi lứa ấy nghĩ đến một ngày mai hạnh phúc, sum họp. Ngày mai ấy sẽ đến khi cái ngày mai của dân tộc đến với mỗi con người. Tình cảm của chị nông dân có cái đó ấm áp lắm, chưa nói ra thành lời, nhưng tất cả sự nồng cháy, thương yêu, tất cả tình yêu, nỗi nhớ hy vọng tất cả những giọt nước mắt trong sáng lại được thể hiện một cách cao đẹp, mạnh mẽ hơn qua sắc đỏ của màu áo, trong cái yêu thương của vườn cây xanh, của Cuộc chia ly màu đỏ. Cũng vẫn giọt nước mắt, nhưng nét mới về chất so với những giọt nước mắt của người chinh phụ xưa kia. Cũng vẫn những giọt nước mắt, nhưng nó “long lanh nóng bỏng sáng ngời", nó lấp lánh ánh sáng của tình yêu cao thượng một lẽ sống đẹp đẽ. rồi cái chất của nhà thơ, đồng nhất với nhân vật trữ tình, đã cất lên tiếng nói, tiếng nói tin yêu về một ngày mai: Ngày mai sẽ ngày sum họp Đã kia sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những mắt người chồng ấy đã ra đi... Một tình yêu được nói đến với vườn hoa, với gốc cây si thì còn đẹp hơn. hợp lý hơn. Nhưng một cuộc chia ly lại được nói lên bằng tiếng nói về một ngày mai ấy, thì chỉ bây giờ đây ta mới gặp, mới cảm, mới hiểu. Tứ thơ như đọng lại với cái màu đỏ chói chang, cái màu đỏ của niềm tin hy vọng, cái màu đỏ ấy cứ cháy lên trong lòng bạn, lòng những lứa đôi. Có những lứa đôi còn đang sống bình thản trong những vườn hoa, dưới những căn nhà khi họ đọc bài thơ này họ sẽ suy nghĩ, phải suy nghĩ, có thể hạ sẽ tiến đến "cuộc chia ly màu đỏ" ấy. Có những lứa đôi đã xa nhau, khi đọc bài thơ này sẽ thêm tin yêu "cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy", cái màu đỏ của chính họ, cái màu đỏ của những người khác. Bài thơ mở đầu với cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, tiếp diễn với cái màu đỏ ấy, cuối cùng cái màu đỏ ấy cắt nghĩa tất cả: Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa màu đỏ ấy theo đi Như khônq hề có cuộc chia ly... Điều kỳ diệu sâu sắc biết bao nhiêu “cáimàu đỏ ấy", nó như một vị thần hiển hiện, nói như một cái đó vĩnh cửu. Có lúc cái màu đỏ ấy hiện lên bằng sự gợi nhớ, gợi thương của bông hoa chuối, có lúc nó hiện lên lung linh trong ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng trong đêm gió rét. Thế nghĩa cái màu đỏ ấy luôn trong tim, luôn ngời trên khóe mắt, nó thúc giục, động viên, nó hiện lên trên “đầu súng trăng treo” mội đêm diệt địch. Cao quý biết bao cái màu đỏ ấy. Nó cắt nghĩa cả, đơn giản, logic, dễ hiểu. Làm sao có được khái niệm “chia ly” khi giữa hai đầu không gian phải khoảng trống mà nóng bỏng, ấm áp sức nóng của ngọn lửa sum hợp. Cái khái niệm ấy tan biến đi “như không hề có cuộc chia ly". Yêu sao cái màu đỏ ấy những con người ấy. Tôi biết trong cuộc chiến tranh thần thánh của chúng ta chống lên ác thù xâm lược đế quốc Mỹ, đã không trở về. Nhưng cái màu đỏ chói chang sắc nấng mà niềm tin ấy, mỗi con người đã giữ trong mình trọn vẹn. Tôi nhớ lại một câu thơ nói: “Anh đã cùng em yêu “cuộc chia ly màu đỏ" mà trong lòng trào lên một niềm xúc động, xen lẫn sự hổ thẹn”. Có những người đã dám xa nhau đã yêu “cuộc chia ly màu đỏ”, có những người đã ngã xuống để bảo vệ sự thiêng liêng của sắc đỏ ấy, họ biết yêu thương nhau yêu đất nước, vậy mà tôi, tôi lại sợ những cuộc chia ly như thế hoặc tương tự như thế?. Từ kỉ niệm của bản thân, tôi hiểu rằng cũng có bao người như tôi, cũns đã nghĩ hiểu không đúng về những đang diễn ra xung quanh ta., rồi hôm nào đó, cũng sẽ được một bài thơ tuyệt diệu như vậy cảm hóa, tôi không còn thấy sợ chia ly nữa. Tiếng còi tàu vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch không còn gợi cho tôi một nỗi sợ, một nỗi buồn, tôi nghe trong đó tiếng reo vui của những trái tim đang về với trái tim, sự sống đang được trả về với sự sống, tôi hiểu rằng sự ra đi của cha các anh tôi có một ý nghĩa đặc biệt: nó làm nên con tàu trở về. Tôi tự hỏi: không biết đôi cánh nào của thơ ca đã bay đến cùng tôi, cùng các bạn, để đốt lên trong chúng ta ngọn lửa tôi yêu gột rửa trong ta những vết hằn của thời gian? Tôi nhớ lại câu hỏi của Maiakovski: "Trên đời, có những vấn đề chỉ có thể giải quyết được bằng thơ". Phải chăng đôi cánh của thơ ca chính dòng tình cảm chân thật, đằm thắm? Thơ ca mang những tâm trạng đến với những tâm trạng, thơ ca có khả năng bao quát sâu rộng không gian thời gian, từ đó gợi mở trong lòng người những chưa có. Những cái đó sẽ rất lâu trong lòng ta, có những lúc nó sẽ bùng lên dữ dội, nó sẽ giúp cho ta hiểu đánh giá chính ta những con người xung quanh ta, từ đó sẽ tự ta cải tạo, sẽ nâng con người ta lên. Tôi nhớ mãi những lời thơ ấm áp, tin yêu, những lời thơ với những hình tượng thơ độc đáo, giàu tính thẩm mỹ này. “Cái màu đỏ” mà tác giả mượn trong bài thơ của mình một trong số vô vàng hình tượng mà tác giả có thể mượn để nói lên một niềm tin, một tình yổu sự sum họp. Nhưng đó cái độc đáo nhất để diễn tả một cái đó ấm cúng, gợi lên niềm tin một ngày mai: một ánh lửa hồng trên bếp, màu đỏ của sắc hoa trong vườn xuân. Nguyễn Mỹ đã chọn “Cúi màu đỏ ấy" - hình tượng thơ ấy sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ của mình. Cũng như một lần Nguyễn Duy đã lấy “hơi ấm rơm" để viết về tình người nồng thắm, một Hoàng Nhuận Cầm đã mượn tiếng kêu của chú ve kim để viết cái lạc quan, yêu đời của những người lính. tất cả, tất cả những hình tượng thơ đẹp đẽ, giàu tính điển hình ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học tiếng nói của lý trí, văn học tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm lý trí phải kết hợp với nhau, gắn bó hữu cơ với nhau. Trái tim có rung động, khối óc mới được trong suốt nhuần nhuyễn. Ta hiểu vì sao mà bài thơ Cuộc chia ly màu để lại có tác dụng sâu sắc đến thế trong lòng người đọc. Ta cũng hiểu vì sao văn học nghệ thuật nói chung lại trở thành một “Cuốn bách khoa toàn thư về cuộc sống " (Secnusepxki), trở thành nguồn suối tắm mát tâm hồn quần chúng. Văn học có phải một cái cao siêu, thần thánh đâu, văn học hơi thở của biển, làn gió thơm hương lúa, gương mặt những người chung quanh ta chính ta... Chúng ta đến với văn học từ khi chập chững biết đi, văn học đã giúp ta đốt cháy thời gian để “khôn” "lớn”. Đọc thơ, ta hiểu được cái đẹp của “cuộc chia ly màu đỏ”, đọc sách ta hiểu được một trái tim nhiệt thành nghị lực sắt đá của Paven Corsaghin. Hiểu rồi, ta sẽ yêu, yêu cái đẹp của tự nhiên, xã hội, yêu tiếng cười trẻ thơ, yêu nhịp sống chảy cuồn cuộn trong lòng thời đại. “Hãy yêu! Hãy yêu! bảo vệ...” (Chế Lan Viên). Đó tiếng nói mệnh lệnh của mỗi trái tim con người. Tôi suy nghĩ nhiều về nhiệm vụ của những người cầm bút nhiệm vụ của những người đọc những dòng chữ quý giá đó. Thay mặt cho hàng vạn, hàng triệu trái tim, người nghệ sĩ (và có thể chiến sĩ) nhà thơ đã viết lên tâm sự của họ, nói tiếng nói của tâm hồn họ. Tôi suy nghĩ nhiều về tác động của bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ đối với các thời đại - các thế hệ thanh niên. Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra đi. Chiến tranh đã kết thúc nhưng đâu phải những chuyến tàu ngược xuôi đã ngừng chuyển bánh. Đâu phải sự sum họp vĩnh viễn. Không! Sông Đà “tóc dài tuôn như một áng tóc trữ tình" (Nguyễn Tuân) đang gọi ta, những miền quê ta chưa tới, ta chưa biết đang chờ ta. Tạm biệt mảnh đất quê hương, ta ra đi tin lưởng: đâu cũng nhà. Nghe Đảng gọi ra đi Mở những vùng quê mới Nhớ buổi ấy chia ly Quê cũ mà đi tới Có nỗi nhớ hàng tre Con sông đào trước ngõ  Có nỗi nhớ xóm nhỏ Con đường nắng lim dim (Quê mới - Thanh Hải) Nhưng không phải bao giờ đâu, sự ra đi cũng dễ dàng, thanh thản. Có những người không bứt mình ra khỏi hiện tại, có những người còn luyến tiếc một cái đó. Không, chúng ta không thể những con người như thế. Hãy nhớ về “Cuộc chia ly màu đỏ" để mà yêu thêm, tin thêm vào con người bản thân mình. Giữa những năm tháng khói lửa, "Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau”, thì chúng ta, giữa những năm tháng đẹp đẽ này, cũng sẽ biết sống xa nhau, sống vì nhau, sống cho nhau. Sống trên những mảnh đất của những con người biết yêu thương nhau yêu đất nước, tôi cảm thấy có một cái đó lớn dần lên trong tôi, cái đó gì, thật khó định nghĩa, nhưng tôi luôn luôn ước mơ về một ngày mai ấy, cái ngày mai mà có thể tôi sẽ ra đi, ra đi để làm người lao động chân chính, người kế tục xứng đáng, người chủ của những di sản lớn lao mà cha ông ta đã dành lại trong máu nước mắt. có một lúc nào đó, khi tiếng còi rúc lên trong đêm khuya yên ả của một ngày lao động, một ngày sống có ý nghĩa trong cuộc sống có ý nghĩa của chúng ta, khi tiếng còi tàu báo hiệu một sự ra đi hay trở về vang lên, trong tôi không còn cái sợ hãi, đau buồn rồi chia xa, thì tôi còn nhớ lại hôm nào xa, rất xa, tôi được đọc bài thơ ấy đến bây giờ mới có được tâm trạng ấy. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy tha thiết cái hôm nay, rộn rã tiếng cười ấm áp những niềm vui âm vang tiếng còi tàu rộn rã ngược xuôi, đưa trái tim về với trái tim, đưa sự sống trả về sự sống. Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên Trường Đại học.
  • 1
  • 272
  • 0

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay.

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay.
Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái cái màu đỏ ấy trong cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ   Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ" ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy" trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ - nhà thơ quá cố. Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy". Có thể lúc đầu đó chỉ một tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy: CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bồng nắng vàng lên rực rỡ Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé ỊỊÌữ lùn mõi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Cây si xanh gọi họ đến ngồi Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai Ngày mai sẽ ngày sum họp Đã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những si người chồng ấy đã ra đi... Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào “Khi Tổ Quốc cần, họ biết sống xa nhau ” Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa màu đỏ ấy theo đi Như không hề có cuộc chia ly... Trong cuộc sống, chia ly chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về" - giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng. Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe có một cái rất lạ đang xáo trộn trong tôi: Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngậy sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ. Cũng vẫn khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngời"trong nắng thu "vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập,  hình ảnh nọ nổi sắc màu kia, tất cả ngời lên trong một hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng chiếc nón trắng giản dị, rất Việt Nam. Đã có cuộc chia ly nặng nề, bàng bạc một nỗi buồn, day dứt nỗi đau khiến cho người thiếu phụ “bịn rịn vào chàng" rồi những con người ấy “bước đi một bước thây thây lại dừng". Một cuộc chia ly như thế đọng lại trong lòng người ra đi người lại những nỗi buồn tê tái, nó chỉ giục người đi hãy mau mau quay về, cho dù cái đích mà mình phải tới còn rất xa, cho dù nhiệm vụ được giao rất quan ưọng, có ý nghĩa. Đó cảnh đi lính ngày xưa: vướng víu, buồn tủi, nặng trĩu lo âu trong lòng người đi, kẻ ở. Tế Hanh, khi còn một chàng thanh niên tiểu sản trong xã hội cũ những năm trước Cách mạng, cũng đã viết về tâm trạng của một cuộc chia ly, mặc dù tác giả không phải người trong cuộc: Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu Ngàn đời không đủ sức đi mau Có chi vướng víu trong hơi máy Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau (Những ngày nghỉ học - Tế Hanh) Đó tâm trạng thường gặp trong những cuộc chia ly trước kia, nó nặng nề như những toa tàu “'nặng khổ đau", nó nghẹn ngào bịn rịn, cái tình quyến luyến đó dĩ nhiên phải có, nhưng đến mức như vậy, nó sẽ thành một nỗi đau canh cánh trong lòng người ra đi. Sự “lưu luyến" ấy có ích gì? Cái buồn ấy tê tái quá, bi sầu quá... khiến ta tưởng như đằng sau cái ngày hôm nay xa cách, tiễn biệt chuỗi ngày vô vọng, bặt tin xa. Cái “ngày mai" tiếp nối  cái “ngày hôm nay" của họ dường như bị đóng kín. Nhưng rồi đã đến lúc cuộc chia ly đã mang sắc màu lạc quan, đẹp đẽ, đã ánh lên sức mạnh của niềm tin. Đó khung cảnh: Một buổi sáng mai  Anh bước chân ra đi ... người vợ, chị nông dân tiễn chồng đi tòng quân, đã hứa với chồng “Giải thi đua em giật". ... người chồng ra đi dặn vợ: Ruộng mình quên cày xáo Nên lúa chín không đều Nhớ lấy để mùa sau Nhà cố làm cho tốt Khác với người chinh phụ xưa kia, chị nông dân trong Thăm lúa của Trần Hữu Thung đã biến những giọt nước mắt đau đớn thành nụ cười tin tưởng. Đôi lứa ấy nghĩ đến một ngày mai hạnh phúc, sum họp. Ngày mai ấy sẽ đến khi cái ngày mai của dân tộc đến với mỗi con người. Tình cảm của chị nông dân có cái đó ấm áp lắm, chưa nói ra thành lời, nhưng tất cả sự nồng cháy, thương yêu, tất cả tình yêu, nỗi nhớ hy vọng tất cả những giọt nước mắt trong sáng lại được thể hiện một cách cao đẹp, mạnh mẽ hơn qua sắc đỏ của màu áo, trong cái yêu thương của vườn cây xanh, của Cuộc chia ly màu đỏ. Cũng vẫn giọt nước mắt, nhưng nét mới về chất so với những giọt nước mắt của người chinh phụ xưa kia. Cũng vẫn những giọt nước mắt, nhưng nó “long lanh nóng bỏng sáng ngời", nó lấp lánh ánh sáng của tình yêu cao thượng một lẽ sống đẹp đẽ. rồi cái chất của nhà thơ, đồng nhất với nhân vật trữ tình, đã cất lên tiếng nói, tiếng nói tin yêu về một ngày mai: Ngày mai sẽ ngày sum họp Đã kia sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những mắt người chồng ấy đã ra đi... Một tình yêu được nói đến với vườn hoa, với gốc cây si thì còn đẹp hơn. hợp lý hơn. Nhưng một cuộc chia ly lại được nói lên bằng tiếng nói về một ngày mai ấy, thì chỉ bây giờ đây ta mới gặp, mới cảm, mới hiểu. Tứ thơ như đọng lại với cái màu đỏ chói chang, cái màu đỏ của niềm tin hy vọng, cái màu đỏ ấy cứ cháy lên trong lòng bạn, lòng những lứa đôi. Có những lứa đôi còn đang sống bình thản trong những vườn hoa, dưới những căn nhà khi họ đọc bài thơ này họ sẽ suy nghĩ, phải suy nghĩ, có thể hạ sẽ tiến đến "cuộc chia ly màu đỏ" ấy. Có những lứa đôi đã xa nhau, khi đọc bài thơ này sẽ thêm tin yêu "cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy", cái màu đỏ của chính họ, cái màu đỏ của những người khác. Bài thơ mở đầu với cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, tiếp diễn với cái màu đỏ ấy, cuối cùng cái màu đỏ ấy cắt nghĩa tất cả: Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa màu đỏ ấy theo đi Như khônq hề có cuộc chia ly... Điều kỳ diệu sâu sắc biết bao nhiêu “cáimàu đỏ ấy", nó như một vị thần hiển hiện, nói như một cái đó vĩnh cửu. Có lúc cái màu đỏ ấy hiện lên bằng sự gợi nhớ, gợi thương của bông hoa chuối, có lúc nó hiện lên lung linh trong ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng trong đêm gió rét. Thế nghĩa cái màu đỏ ấy luôn trong tim, luôn ngời trên khóe mắt, nó thúc giục, động viên, nó hiện lên trên “đầu súng trăng treo” mội đêm diệt địch. Cao quý biết bao cái màu đỏ ấy. Nó cắt nghĩa cả, đơn giản, logic, dễ hiểu. Làm sao có được khái niệm “chia ly” khi giữa hai đầu không gian phải khoảng trống mà nóng bỏng, ấm áp sức nóng của ngọn lửa sum hợp. Cái khái niệm ấy tan biến đi “như không hề có cuộc chia ly". Yêu sao cái màu đỏ ấy những con người ấy. Tôi biết trong cuộc chiến tranh thần thánh của chúng ta chống lên ác thù xâm lược đế quốc Mỹ, đã không trở về. Nhưng cái màu đỏ chói chang sắc nấng mà niềm tin ấy, mỗi con người đã giữ trong mình trọn vẹn. Tôi nhớ lại một câu thơ nói: “Anh đã cùng em yêu “cuộc chia ly màu đỏ" mà trong lòng trào lên một niềm xúc động, xen lẫn sự hổ thẹn”. Có những người đã dám xa nhau đã yêu “cuộc chia ly màu đỏ”, có những người đã ngã xuống để bảo vệ sự thiêng liêng của sắc đỏ ấy, họ biết yêu thương nhau yêu đất nước, vậy mà tôi, tôi lại sợ những cuộc chia ly như thế hoặc tương tự như thế?. Từ kỉ niệm của bản thân, tôi hiểu rằng cũng có bao người như tôi, cũns đã nghĩ hiểu không đúng về những đang diễn ra xung quanh ta., rồi hôm nào đó, cũng sẽ được một bài thơ tuyệt diệu như vậy cảm hóa, tôi không còn thấy sợ chia ly nữa. Tiếng còi tàu vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch không còn gợi cho tôi một nỗi sợ, một nỗi buồn, tôi nghe trong đó tiếng reo vui của những trái tim đang về với trái tim, sự sống đang được trả về với sự sống, tôi hiểu rằng sự ra đi của cha các anh tôi có một ý nghĩa đặc biệt: nó làm nên con tàu trở về. Tôi tự hỏi: không biết đôi cánh nào của thơ ca đã bay đến cùng tôi, cùng các bạn, để đốt lên trong chúng ta ngọn lửa tôi yêu gột rửa trong ta những vết hằn của thời gian? Tôi nhớ lại câu hỏi của Maiakovski: "Trên đời, có những vấn đề chỉ có thể giải quyết được bằng thơ". Phải chăng đôi cánh của thơ ca chính dòng tình cảm chân thật, đằm thắm? Thơ ca mang những tâm trạng đến với những tâm trạng, thơ ca có khả năng bao quát sâu rộng không gian thời gian, từ đó gợi mở trong lòng người những chưa có. Những cái đó sẽ rất lâu trong lòng ta, có những lúc nó sẽ bùng lên dữ dội, nó sẽ giúp cho ta hiểu đánh giá chính ta những con người xung quanh ta, từ đó sẽ tự ta cải tạo, sẽ nâng con người ta lên. Tôi nhớ mãi những lời thơ ấm áp, tin yêu, những lời thơ với những hình tượng thơ độc đáo, giàu tính thẩm mỹ này. “Cái màu đỏ” mà tác giả mượn trong bài thơ của mình một trong số vô vàng hình tượng mà tác giả có thể mượn để nói lên một niềm tin, một tình yổu sự sum họp. Nhưng đó cái độc đáo nhất để diễn tả một cái đó ấm cúng, gợi lên niềm tin một ngày mai: một ánh lửa hồng trên bếp, màu đỏ của sắc hoa trong vườn xuân. Nguyễn Mỹ đã chọn “Cúi màu đỏ ấy" - hình tượng thơ ấy sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ của mình. Cũng như một lần Nguyễn Duy đã lấy “hơi ấm rơm" để viết về tình người nồng thắm, một Hoàng Nhuận Cầm đã mượn tiếng kêu của chú ve kim để viết cái lạc quan, yêu đời của những người lính. tất cả, tất cả những hình tượng thơ đẹp đẽ, giàu tính điển hình ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học tiếng nói của lý trí, văn học tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm lý trí phải kết hợp với nhau, gắn bó hữu cơ với nhau. Trái tim có rung động, khối óc mới được trong suốt nhuần nhuyễn. Ta hiểu vì sao mà bài thơ Cuộc chia ly màu để lại có tác dụng sâu sắc đến thế trong lòng người đọc. Ta cũng hiểu vì sao văn học nghệ thuật nói chung lại trở thành một “Cuốn bách khoa toàn thư về cuộc sống " (Secnusepxki), trở thành nguồn suối tắm mát tâm hồn quần chúng. Văn học có phải một cái cao siêu, thần thánh đâu, văn học hơi thở của biển, làn gió thơm hương lúa, gương mặt những người chung quanh ta chính ta... Chúng ta đến với văn học từ khi chập chững biết đi, văn học đã giúp ta đốt cháy thời gian để “khôn” "lớn”. Đọc thơ, ta hiểu được cái đẹp của “cuộc chia ly màu đỏ”, đọc sách ta hiểu được một trái tim nhiệt thành nghị lực sắt đá của Paven Corsaghin. Hiểu rồi, ta sẽ yêu, yêu cái đẹp của tự nhiên, xã hội, yêu tiếng cười trẻ thơ, yêu nhịp sống chảy cuồn cuộn trong lòng thời đại. “Hãy yêu! Hãy yêu! bảo vệ...” (Chế Lan Viên). Đó tiếng nói mệnh lệnh của mỗi trái tim con người. Tôi suy nghĩ nhiều về nhiệm vụ của những người cầm bút nhiệm vụ của những người đọc những dòng chữ quý giá đó. Thay mặt cho hàng vạn, hàng triệu trái tim, người nghệ sĩ (và có thể chiến sĩ) nhà thơ đã viết lên tâm sự của họ, nói tiếng nói của tâm hồn họ. Tôi suy nghĩ nhiều về tác động của bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ đối với các thời đại - các thế hệ thanh niên. Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra đi. Chiến tranh đã kết thúc nhưng đâu phải những chuyến tàu ngược xuôi đã ngừng chuyển bánh. Đâu phải sự sum họp vĩnh viễn. Không! Sông Đà “tóc dài tuôn như một áng tóc trữ tình" (Nguyễn Tuân) đang gọi ta, những miền quê ta chưa tới, ta chưa biết đang chờ ta. Tạm biệt mảnh đất quê hương, ta ra đi tin lưởng: đâu cũng nhà. Nghe Đảng gọi ra đi Mở những vùng quê mới Nhớ buổi ấy chia ly Quê cũ mà đi tới Có nỗi nhớ hàng tre Con sông đào trước ngõ  Có nỗi nhớ xóm nhỏ Con đường nắng lim dim (Quê mới - Thanh Hải) Nhưng không phải bao giờ đâu, sự ra đi cũng dễ dàng, thanh thản. Có những người không bứt mình ra khỏi hiện tại, có những người còn luyến tiếc một cái đó. Không, chúng ta không thể những con người như thế. Hãy nhớ về “Cuộc chia ly màu đỏ" để mà yêu thêm, tin thêm vào con người bản thân mình. Giữa những năm tháng khói lửa, "Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau”, thì chúng ta, giữa những năm tháng đẹp đẽ này, cũng sẽ biết sống xa nhau, sống vì nhau, sống cho nhau. Sống trên những mảnh đất của những con người biết yêu thương nhau yêu đất nước, tôi cảm thấy có một cái đó lớn dần lên trong tôi, cái đó gì, thật khó định nghĩa, nhưng tôi luôn luôn ước mơ về một ngày mai ấy, cái ngày mai mà có thể tôi sẽ ra đi, ra đi để làm người lao động chân chính, người kế tục xứng đáng, người chủ của những di sản lớn lao mà cha ông ta đã dành lại trong máu nước mắt. có một lúc nào đó, khi tiếng còi rúc lên trong đêm khuya yên ả của một ngày lao động, một ngày sống có ý nghĩa trong cuộc sống có ý nghĩa của chúng ta, khi tiếng còi tàu báo hiệu một sự ra đi hay trở về vang lên, trong tôi không còn cái sợ hãi, đau buồn rồi chia xa, thì tôi còn nhớ lại hôm nào xa, rất xa, tôi được đọc bài thơ ấy đến bây giờ mới có được tâm trạng ấy. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy tha thiết cái hôm nay, rộn rã tiếng cười ấm áp những niềm vui âm vang tiếng còi tàu rộn rã ngược xuôi, đưa trái tim về với trái tim, đưa sự sống trả về sự sống. Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên Trường Đại học. ... màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập, hình ảnh sắc màu kia, tất ngời lên hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng nón trắng giản dị, Việt Nam Đã có chia ly... đại - hệ niên Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả thơ - ngã xuống, hệ niên đọc yêu thơ anh đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đặt mang tính thời đại sâu sắc Sự Chiến tranh kết thúc đâu phải chuyến tàu... kỳ diệu sâu sắc biết “cáimàu đỏ ấy", vị thần hiển hiện, nói vĩnh cửu Có lúc màu đỏ lên gợi nhớ, gợi thương hoa chuối, có lúc lên lung linh ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng đêm gió rét Thế nghĩa màu
  • 7
  • 382
  • 0

Trong tác phẩm Kẻ lang thang, Kahlil Gibran đã kể một câu chuyện, câu chuyện ấy gợi cho anh, chị những suy nghĩ gì?

Trong tác phẩm Kẻ lang thang, Kahlil Gibran đã kể một câu chuyện, câu chuyện ấy gợi cho anh, chị những suy nghĩ gì?
Câu chuyện gợi ra một cách nhìn về Đẹp Xấu. Đẹp xấu cũng như trắng đen, bóng tối ánh sáng... đều những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng có thế minh định được. "Một hôm Đẹp Xấu gặp nhau trên bờ biển... họ rủ nhau: ta xuống nước đi. Thế họ cởi bỏ y trang cùng nhau bơi lội trong nước. Sau đó, Xấu lên bờ lấy trang phục của Đẹp mặc vào cho mình rồi bỏ đi. Lát sau Đẹp cũng lên bờ, song không tìm thấy y trang của mình, vì thế nàng đành dùng trang phục của xấu rồi lên đường. Chính vì vậy mà người ta, cả nam lần nữ, thưởng ngộ nhận, nhìn cái này ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ. Duy chỉ có một it người đã từng nhin thấy gương mặt của Đẹp cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. có một ít người tung biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ.” Giải thích ý nghĩa câu chuvện “Người ta, cả nam lẫn nữ, thường ngộ nhận, nhìn cái nay ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ”: sự phân định Đẹp Xấu không đơn giản do vẻ bề ngoài, thực chất bên trong nhiều khi không trùng khớp với bên ngoài. “Duy có một ít người đã từng nhìn thấy gương mặt của Đẹp, cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. có một ít người từng biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ”: Tuy vậy với vốn sống, vốn hiểu biết, cách suy nghĩ thấu đáo, con người vẫn có thể nhận rõ những chân giá trị của cuộc đời. => Câu chuyện gợi ra một cách nhìn về Đẹp Xấu. Đẹp xấu cũng như trắng đen, bóng tối ánh sáng... đều những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng có thế minh định được. Suy nghĩ về ý nghĩa câu chuyện Người đời thường “trông mặt mà bắt hình dong" nhưng trên thực tế “không phải cái óng ánh cũng vàng”, ngược lại có những thứ “không tốt gỗ nhưng tốt nước sơn”. Từ việc cái Đẹp bị lừa, có thể thấy trong cuộc đời, cái Đẹp bao giờ cũng mong manh dễ bị hãm hại hơn cái Xấu. Có lẽ vì cái đẹp thường gắn bó với cái Thật. Mỗi sự vật, sự việc đều có hai mặt của nó. Chính cái xấu khiến ta nhận rõ giá trị của cái Đẹp. chính cái Đẹp khiến người ta ghê sợ, xa lánh cái Xấu. Sự tồn tại song song của Đẹp xấu biểu hiện của cuộc sống muôn mặt. Câu chuyện đòi hỏi chúng ta phải không ngừng rèn luyện nhãn quan, trau dồi vốn sống để có cách nhìn người, nhìn đời chính xác.  Trích: loigiaihay.com
  • 1
  • 535
  • 0

Anh (chị) có suy nghĩ về tưởng Hiền tài nguyên khí quốc gia của Thân Nhân Trung

Anh (chị) có suy nghĩ gì về tư tưởng Hiền tài là nguyên khí quốc gia của Thân Nhân Trung
Được -khẳng định từ thế kí XV trong tác phẩm Bồi kí dé danh tiến sĩ khoa Nhâm Tuất niên hiệu Đại Bão thứ ha, tưởng Hiền tài nguyên khí quốc gia của Thân Nhân Trung một trong những tường lớn đã được kiểm nghiệm qua nhiều giai đoạn lịch sử của đất nước. Trong sự phát triển mạnh mẽ cũng hết sức phức-tạp hiện nay, tưởng này đang được tiếp tục đề cao chú trọng. Anh (chị) có suy nghĩ về tưởng Hiền tài nguyên khí quốc gia của Thân Nhân Trung. BÀI LÀM Được -khẳng định từ thế kí XV trong tác phẩm Bồi kí để danh tiến sĩ khoa Nhâm Tuất niên hiệu Đại Bão thứ ha, tưởng Hiền tài nguyên khí quốc gia của Thân Nhân Trung một trong những tường lớn đã được kiểm nghiệm qua nhiều giai đoạn lịch sử của đất nước. Trong sự phát triển mạnh mẽ cũng hết sức phức-tạp hiện nay, tưởng này đang được tiếp tục đề cao chú trọng. tưởng của Thân Nhân Trung cho rằng : "Hiền tài nguyên khí của quốc gia, rồi lên cao, nguyên khí suy thì thế nước yểu, rồi xuống thấp". Chính vì thế "bồi dưỡng nhân tài, kén chọn kẻ sĩ. vun trồng nguyên khí" việc đầu tiên đã, đang cần phải làm cùa nhà nước. Như vậy, theo Thân Nhân Trung hiền tài có vai trò quyết định" đến sự thịnh - suy của đất nước, hiền tài chính khí chất làm nên sự sống còn sự phát triển của xã hội, của quốc gia; một nước muốn mạnh thì điều trước tiên cần quan tâm chú trọng bổi dượng, chăm chú, đãi ngộ hiền tài. Có-thể nói tuởng của Thân Nhân Trung một tưởng hết sức đúng đắn tiến bộ. Hiền tài những người tài cao, học rộng lại đức độ, đó những ngựời vừa có trí tuệ lại vừa có nhân cách đáng trọng. Tài năng, trí tuệ sáng suốt của họ sẽ tạo nên những giá trị, những thành quả, những sản phẩm mới cho con người, cho xã hộ,  góp phần cài biến xã hội, thúc đẩy xã hội vận động, họ những người có khả năng phán đoán, suy xét thấu đáo, có tầm nhìn xa trông rộng cho nên có thể vạch ra nhưng đường hướng quan trọng cần thiết cho sự vận động của xã hội trong tương lai... Để xây đựng một đất nước giàu mạnh về mọi mặt cần thiết phải có những con người tài giỏi, những cá nhân có năng lực, có tài, có trí tuệ thực sự. Bên cạnh tài năng thì dức độ, nhân cách cùa họ sẽ giúp họ biết sử dụng cái tài của mình vào những mục đích tốt đẹp, họ sẽ tạo ra những giá trị hữu ích cho cuộc sống. Trong một xã hội  không thiếu những cá nhân có tài, nhưng trong sô' đó không phải ai cũng  hiền tài. Có nhiều người có tài nhưng lại thiếu đức. Những người này thường đem cái tài của mình phục vụ cho lợi ích cá nhân; không quan tâm, thậm chí đi ngược lại lợi ích chung của cộng đồng. Trái lại, người hiền tài bao giờ cũng biết suy nghĩ vể lợi ích chung của cộng đồng, về những giá trị chân chính đích thực cho con người. Chính vì thế những mà họ tạo ra bao giờ cũng đem lại những tác động tích cực, lành mạnh cho sự phát triển, sự tiến bộ chung của cả xã hội. Xã hội, đất nước ngày càng đi lên, ngày càng cường thịnh nhờ sự đóng góp-của hiền tài. Như vậy, rõ ràng hiền tài chính "nguyên khí" của một quốc gia, có vai trò quyết định tới sự thịnh - suy của một đất nước. Một xã hội, một đất nước càng nhiều hiền tài thì càng phát triển nhanh chóng ; một xã hội, mội đất nước mà thiếu vắng hiền tài thì sẽ rất khó bền vững, khó có được sự ổn định phát triển. tưởng của Thân Nhân Trung không chỉ khẳng định vai trò quan trọngcủa hiền tài đối với quốc gia mà còn nêu cao sự cần thiết củạ việc quan tâm đến hiền tài. Đất nước nào, xã hội nào cũng có những người hiền tài, tuy nhiên những người hiền tài đó có được phát huy hết những mà họ có hay không còn phụ thuộc vào việctrọng dụng hay không trọng dụng của xã hôi, đất nước đó. Một đất nước, một xã hội muốn phát triển cần thiết phải chăm lo bồi dưỡng, trọng dụng hiền tài, cần trân trọng, tôn vinh những cống hiến, những đóng góp của họ, cần bào vệ, phát huy những giá trị quý giá mà họ đã đem lai cho xã hội, cần tạo môt mối trường trong sạch, lành mạnh để người hiền tài được phát huy hết tiềm năng, Cần có sự quan tâm đãi ngộ kịp thời, đúng đắn với người hiền tại.  Có như vậy thì hiền tài mới ngày càng dổi dào đất nước mới thực sự hưng thịnh. Nqược lại, có hiền tài mà không trọng dụng, thậm chí còn tìm cách huý hoại thì hiến tài cạn kiệt, không còn những người tài đức đế kiến tạo đất nước, xã hội lâm vào suy thoái. ,trì trệ, quốc gia tất sẽ đi đến chỗ suy yếu. Điều này đã được minh chứng rõ ràng bằng lịch sử. Chăm lo đến hiền tài việc cần làm đầu tiên không chỉ của riêng một nhà nước, một xã hội nào mà của mọi nhà nước, mọi xã hội. Hiền tài không phải tự nhiên mà có. Những người hiền tài có một phần nhỏ chất bẩm sinh, phần lớn nhờ tu dưỡng, rèn luyện không ngừng trong quá trình sống. Vì thế, bản thân những người tài đức trong  xã hội phải luôn thấy rõ vai trò của mình đối với đất nước, từ đó mà liên tục trau dồi bản than, phát huy tận độ mọi tiềm năng, cống hiến hết mình cho xã hội trong mọi hoàn cảnh, xứng đáng với sự kì vọng của cộng đổng. Mọi cá nhân trong xã hội phải luôn ra sức rèn luyện, phấn đấu để thành người tài đức góp phần xây dựng đất nước. Đất nước phát triển thì cuộc sống của mỗi cá nhân cũng sẽ được đảm bảo. Trong bối cảnh hội nhập hiện nay, yêu cầu phát triển đât  nước càng đặt ra một cách bức thiết. Để sánh vai cùng các nước mạnh trong khú vực trẽn thế giới, chúng ta cần có nhiều hơn nữa những người tài đức. Chính bởi vậy tường của Thân Nhân Trung thêm một lần nữa cần được khẳng định tính đúng đắn tiến bộ của nó. Đó chính kim chi nam không chỉcủa một thời đại để xây dựng một quốc gia phồn vinh, thịnh vượng thực sự. Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học ... trường sạch, lành mạnh để người hiền tài phát huy hết tiềm năng, Cần có quan tâm đãi ngộ kịp thời, đắn với người hiền Có hiền tài ngày dổi đất nước thực hưng thịnh Nqược lại, có hiền tài mà không... mạnh khú vực trẽn giới, cần có nhiều người tài đức Chính tường Thân Nhân Trung thêm lần cần khẳng định tính đắn tiến Đó kim chi nam không ch của thời xây dựng quốc gia phồn vinh, thịnh vượng... mà nhà nước, xã hội Hiền tài tự nhiên mà có Những người hiền tài có phần nhỏ chất bẩm sinh, phần lớn nhờ tu dưỡng, rèn luyện không ngừng trình sống Vì thế, thân người tài đức xã hội phải thấy
  • 2
  • 801
  • 1

Đề 25: Anh chịsuy nghĩ về hiện tượng “gây ô nhiễm môi trường do xã rác bừa bãi” của người dân nước ta hiện nay.

Đề 25: Anh chị có suy nghĩ gì về hiện tượng “gây ô nhiễm môi trường do xã rác bừa bãi” của người dân nước ta hiện nay.
Đề 25: Anh chịsuy nghĩ về hiện tượng “gây ô nhiễm môi trường do xã rác bừa bãi” của người dân nước ta hiện nay. Bài làm Ngày nay, trên thế giới, môi trường vấn đề được quan tâm hàng đầu . các quốc gia tiên tiến , vấn đề giữ gìn vệ sinh môi trường được quan tâm thường xuyên nên việc xả rác nước thải bừa bãi hầu như không còn nữa . Người dân được giáo dục rất kỹ về ý thức bảo vệ môi trường sống xanh – sạch – đẹp . Đáng buồn thay nước ta có một hiện tượng phổ biến vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng , không giữ gìn vệ sinh đường phố . Việc làm đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường mà cụ thể đây gây ô nhiễm môi trường Hiện tượng không giữ gìn vệ sinh đường phố có rất nhiều biểu hiện nhưng phổ biến nhất vứt rác ra đường hoặc nơi công cộng . Ăn xong một que lem hay một chiếc kẹo , người ta vứt que, vứt giấy xuống đất . Uống xong một lon nước ngọt hay một chai nước suối , vứt lon , vứt chai ngay tại chỗ vừa ngồi mặc dù thùng rác để cách đó rất gần . Tuy vậy , họ vẫn thản nhiên , vô không có áy náy . Thậm chí khi ăn xong một tép kẹo cao su, họ cũng không mang đến thùng rác mà vo tròn rồi trét lên ghế đá cứ thế bỏ đi chỗ khác . Không chỉ với những nơi công cộng , một số khu phố , con đường có đặt bảng khu phố văn hóa nhưng cỏ mọc um tùm tràn lan , rác rưởi ngập đầy khắp lối đi , mùi hôi khó chịu bốc lên suốt ngày . Một biểu hiện phổ biến khác một số tài xế chở gạch,đá phế thải các công trinh xây dựng đem đổ khắp nơi cả trên dưới phố. Con người ta còn vô ý thức đến mức mang xác súc vật chết như chó, mèo, chuột, gia cầm như gà, vịt ném xuống hồ ,ao, sông rạch ra đường.Ở một số hàng, quán bán trên vỉa hè người ta đổ tất cả đồ ăn dư thừa, nước rửa chén, bát xuống cống khiến cho nước thải bị ứ đọng ,cống bị tắt nghẽn.Đáng sợ hơn, một số dòng sông những người sống trong những con đò đậu ngay trên sông có những việc làm gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Họ vô xả rác trên đò xuống sông, đi tiêu đi tiểu xuống sông rồi ngay lập tức lại lấy nước dưới sông lên tắm gội, giặc giũ thậm chí nấu nướng. Thế nhưng hiện tượng xả rác đó còn lan sâu vào một tầng lớp trí thức trẻ ngày nay. Biểu hiện cụ thể một số sinh viên làm gia sư. Họ thường đứng các ngã ba, ngã đường để phát tờ rơi quảng cáo nhóm gia sư của mình một cách bừa bãi khiến khắp đường phố rải rác đầy những tờ rơi. Những việc làm trên tuy nhỏ nhưng lại gây tác hại vô cùng to lớn .Phải chăng dọn dẹp sạch sẽ nhà mình từ phòng khách đến nhà ăn, từ trong nhà ra ngoài vườn tốt?Còn việc vứt rác bừa bãi, bạ đâu quăng đó cả những nơi công cộng không cần thiết, không quan tâm không ảnh hưởng d9enu61 mình, đến gia đình mình.Điều này, mỗi chúng ta cần suy nghĩ lại.Bạn nghĩ sao khi một thành phố văn minh,giàu đẹp lại ngập tràn trong biển rác? Nó thể hiện hành vi của người vô văn hóa, vô ý thức, gây mất vệ sinh ảnh hưởng đến sức khỏe con ngươì. Người ta vô vứt rác xuống sông nhưng họ có nghĩ rằng bao nhiêu người sử dụng nguồn nước này để ăn uống, tắm giặt?Nước không sạch,con người sử dụng, ăn uống, sức khỏe sẽ ra sao? Không có sức khỏe tốt thì lực lượng con người sẽ cống hiến như thế nào cho đất nước khi bước vào thiên niên kỉ mới với nền kinh tế công nghiệp , hiện đại . Không đâu xa , ngay trong thành phố của chúng ta – nơi con sông Đồng Nai chảy qua phải chịu bao rác rưởi dơ bẩn . Công viên ven bờ sông nơi sinh hoạt thể dục thể thao của các cụ ông , cụ bà cả các thanh thiếu niên trong khu vực . Mọi người đến để thư giãn , hóng mát nhưng nhìn xuống dòng nước ven bờ , nước bẩn theo cống vẫn từng ngày từng giờ ung dung đổ xuống , bao ni lông bị ném xuống trôi bồng bềnh gây phản cảm , mất mĩ quan cả dòng sông . Còn đối với những ghế đá vô tội vạ bị những người vô ý thức trét bã kẹo cao su , khi có một người nào đó vô tình ngổi lên thì việc sẽ xảy ra ? Bã kẹo sẽ dính chặt vào quần áo của người đó không những làm bẩn quần áo mà còn gây sự khó chịu . sẽ ra sao khi người ngồi trên ghế đá kia có một cuộc hẹn quan trọng ? Bạn thấy đó , chỉ cần có một hành độngý thức đó mà gây ảnh hưởng đến công việc của người khác. Ngày nay , đi đến đâu cũng có nhiều người tự hào khoe khu phố mình đang sống một khu phố văn hóa . Thế nhưng , được đặt bảng khu phố văn hóa mà rác rưởi vương vãi khắp nơi gây phản cảm cho người đi đường . Như vậy họ chẳng khác tự mình mỉa mai mình , tự đánh mất thể diện mình cả khu phố . Cỏ mọc um tùm điều kiện thuận lợi cho sinh sôi nảy nở của loài muỗi . Từ đó phát sinh dịch bệnh sốt xuất huyết – căn bệnh nguy hiểm đến tính mạng của con người . việc một số tài xế đổ gạch đá phế thải ra ngoài đường thì sao ? Một con đường đang sạch đẹp bỗng dưng phải hứng chịu vô số đất đá . Chúng vương vãi khắp nơi gây ùn tắc giao thông . cũng trên những con đường ấy đã xảy ra bao vụ tai nạn giao thông gây đau thương cho nhiều gia đình . Không chỉ có gạch đá bị thải ra đường mà còn có cả xác súc vật nữa . Như đã kể trên , xác súc vật bị quăng bừa bãi khắp nơi . Thịt của chúng dần phân hủy kèm theo một mùi hôi vô cùng khó chịu đối với những người vô tình đi ngang qua . Tệ hại hơn , đứng trước nguy cơ bùng nổ dịch cúm gia cầm H5N1, một số người dân khi thấy gà vịt chết hàng loạt đã không báo cho cơ quan thú y xử lý mà họ đã tự ý ném xác chúng xuống hồ , ao . Đó một việc làm vô cùng nguy hiểm vì nếu lỡ con gà hay vịt ấy mang trong mình mầm bệnh thì dịch bệnh sẽ phát tán trên cả khu vực rộng lớn do nước từ các ao , hồ này sẽ chảy ra sông – nguồn nước sinh hoạt của rất nhiều gai đình . Các quán ăn trên vỉa hè cũng có những hành vi xả rác nghiêm trọng . Những đồ ăn dư thừa hằng ngày vẫn đổ vào các cống thoát nước . Chúng khiến cho cống không thoát được nước . Vào những ngày mưa lớn , do hệ thống cống thoát nước không hoạt động hiệu quả , nước tràn khắp đường phố , cản trở giao thông . Nhiều lúc nước bẩn tràn ngược vào nhà . Nhìn cảnh tượng ấy , em thật bức xúc, xót xa cho một vẻ mĩ quan bị đánh mất . Thật đáng nguy hiểm khi trẻ em ngày nay lại sa vào hiện tượng vứt rác bừa bãi rất nhiều . Cứ sau giờ chơi mỗi lớp học lại đầy những vỏ kẹo , vỏ bánh . Điều đó làm phiền lòng rất nhiều thầy cô . Làm sao các thầy , các cô có thể toàn tâm dạy học trong một phòng học toàn rác bẩn như vậy . thế việc học tạm gián đoạn để thu gom rác , dọn vệ sinh lớp . Nếu việc này vẫn xảy ra thường xuyên thì cả lớp sẽ mất bao nhiêu thời gian học tập thậm chí có thể bị trừ điểm thi đua của lớp . Thật tai hại làm sao ! Ngày hôm nay , vị trí nước ta đã khác đi rất nhiều . Nước ta đã một thành viên của tổ chức thương mại thế giới WTO . sau khi tổ chức thành công Hội nghị thượng đỉnh APEC, con người đất nước Việt Nam ta ngày càng được nhiều người biết đến . Lượng khách nước ngoài đến thăm nước ta ngày càng đông . Mọi người được giới thiệu về nước Việt Nam như một nước thanh bình, thân thiện . Nhưng khi nhìn thấy những sự việc trên thì liệu họ còn cái nhìn thân thiện về nước ta chăng ? Hay đó một cách nhìn khác , cái nhìn pha diện về cách sống của người Việt Nam . Có lần em đi trên đường nhìn thấy một đoàn khách du lịch nước ngoài . Khi đi ngang qua một ngôi trường , nhìn thấy những tờ quảng cáo của các nhóm gia sư bị ném vương vãi đầy rẫy trước cổng trường , họ lắc đầu đi về phía khác . Vừa đi , những người khách vừa trò chuyện . từ xa, em thoáng nghe được một câu nói bằng tiếng Anh của một trong số họ : “ Người Việt Nam thế sao ?” Chỉ một lời nói nhưng đối với em sao thật nặng nề , thật xấu hổ . Lúc đó em đã nghĩ rằng phải chi những tờ bướm kia không được phát một cách bừa bãi , cổng trường không còn rác thì chắc những vị khách trên đã không nói như vậy . Chưa bao giờ , ô nhiễm môi trường đang thực sự vấn đề lớn của cả nhân loại như ngày nay. Những biến đổi khí hậu hậu quả khủng khiếp của nó không còn dự báo nữa mà thành hiện thực khắp nơi . Hiện tượng toàn cầu hóa El Nino trái đất nóng dần lên do hiệu ứng nhà kính vẫn diễn ra từng ngày , từng giờ . Điều đáng suy nghĩ chỗ phần lớn , nếu không muốn nói tất cả những hiện tượng trên đều có nguyên nhân từ con người , từ những hành động bừa bãi mà trong đó có cả việc xả rác khí thải bừa bãi . Nói cách khác , những tác hại của việc xả rác mà em đã nêu ra như mất vệ sinh , thể hiện hành vi vô văn hóa , gây mất mĩ quan lan truyền dịch bệnh , tốn kém tiền của trong việc thu gom xử lý , khiến cho người nước ngoài có ấn tượng không tốt … đều có nguyên nhân bắt nguồn từ con người . Đầu tiên do những thói quen xấu lười biếng lối sống lạc hậu ích kỷ chĩ nghĩ đến quyền lợi cá nhân của một số người . Họ sống theo kiểu “Của mình thì giữ bo bo Của người thì thả cho bò nó ăn ” Họ nghĩ đơn giản rằng chỉ cần nhà mình sạch thì được còn bẩn thì ai bẩn mặc ai . Những nơi công cộng không phải của mình , vậy thì việc mà phải mất công gìn giữ. Cứ ném rác vội ra xong, đã có đội vệ sinh lo dọn dẹp. Cách nghĩ như thế thật thiểu cận nguy hại làm sao. Nguyên nhân tiếp theo do thói quen đã có từ lâu, khó sửa đổi, phải có sự nhắc nhở thì người ta mới không xả rác bừa bãi. các lớp học, hằng ngày, các thầy cô ban cán sự lớp phải thường xuyên nhắc nhở thì mới giữ cho lớp học sạch đẹp. Nhưng xã hội một phạm vị rộng lớn hơn lớp học rất nhiều. Mọi người đều bận rộn với công việc của mình không một ai có đủ thời gianđể đi nhắc nhở từng người một . Không được nhắc nhở , con người ta lại quay về với thói quen trước kia . Nguyên nhân cuối cùng do ý thức về vệ sinh của một số người chưa được tốt . Họ không nhận thức được rằng hành vi của mình ý thức , phản văn hóa, văn minh , phá hoại môi trường sống . Bên cạnh đó cũng cần phải nói đến việc giáo dục ý thức giữ gìn , bảo vệ môi trường sống chưa được quan tâm đúng mức , chưa được tổ chức thường xuyên . Mặc dù trên các phương tiện thông tin đại chúng vẫn có những chương trình kêu gọi ý thức bảo vệ môi trường của con người nhưng chúng quá ít ỏi , không đáp ứng được nhu cầu tìm hiểu học hòi của người dân . Do đó mà trình độ hiểu biết của người dân còn thấp dẫn đến thái độ tuân thủ nội quy nơi công cộng chưa đi vào nề nếp . Mặt khác , nếu so với các nước trên thế giới thì việc xử phạt những người vô ý thức cũng chưa thật nghiêm túc. Ví dụ như nước Singapo, chỉ cần ném một mẩu giấy ra đường đã bị phạt tiền rất nặng . Tùy vào mức độ sai phạm mà người vi phạm có thể bị đánh giữa đường . Còn Việt Nam thì sao ? Những người vô ý thức vẫn ung dung như không có xảy ra vì hình thức xử phạt nước ta quá dễ dãi , nhẹ nhàng chưa đủ sức răn đe. Đất nước ngày càng phát triển trên nhiều lĩnh vực , đời sống người dân ngày càng được nâng cao cách nghĩ . Lối sống của mỗi người ngày càng văn minh , tiến độ ứng xử có văn hóa . Đặc biệt trong yêu cầu của cuộc sống ngày nay , đường phố xanh – sạch – đẹp một tiêu chuẩn không thể thiếu đối với một thành phố văn minh, sạch đẹp . Điều đó khiến mỗi người cần có ý thức giữ gìn vệ sinh để bảo vệ sức khỏe cho bản thân mình người khác . Nhận thức cùa người dân đa phần đã tích cực hơn . Mỗi nhà đều phải gom rác sinh hoạt để đúng chỗ để các cô chú công nhân vệ sinh đem vận chuyển đến nơi quy định để xử lý . Những việc làm đó thật đáng biểu dương vì không những giữ vệ sinh giữ sức khỏe cho cá nhân một người một gia đình mà còn cho cả cộng đồng . Các bạn thấy đó tuy có nhiều người vô ý thức xả rác bừa bãi nhưng tồn tại song song với những con người này số lớn những con người có ý thức vệ sinh rất tốt . Một nhóm bạn trẻ thành phố biển nhân ngày nghỉ hè rảnh rỗi đã cùng nhau nhặt rác khắp bãi biển , một bà lão lớn tuổi vẫn ngày ngày nhặt những mảnh chai trên cát , làm giảm đi sự nguy hiểm cho những người vui chơi trên biển. Đó những việc làm tốt đẹp đáng cho ta noi theo . Còn những người vô ý thức kia đã đến lúc suy nghĩ lại . Hãy làm việc đó trước khi quá muộn . Nạn vứt rác bừa bãi có thể được khắc phục dựa trên sự cố gắng của mỗi người toàn xã hội . Ngay từ bây giờ , ta cần kêu gọi ý thức giữ gìn vệ sinh của mỗi người . Bằng nhiểu hình thức như áp phích, panô ,các chương trình tuyên truyền trên đài phát thanh truyền hình , những thông điệp cơ bản về ý thức bảo vệ môi trường sẽ được truyền đến tận tai , tận mắt của mỗi người góp phần nâng cao ý thức của người dân . Hơn nữa , đối với những người ương bướng , cố tình vi phạm cần phải bị xử phạt thích đáng . Không thể nhẹ tay với những con người vô ý thức , tàn phá môi trường nghiêm trọng vì nếu quá dễ dãi với họ thì sẽ mãi không bao giờ chấm dứt được tình trạng trên . Nếu như thực hiện được những việc làm trên thì cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao . có lẽ nước ta cũng không xảy ra chuyện vớt trên sáu tấn rác mỗi ngày một con kênh hay những cái lắc đầu chê trách của du khách nước ngoài . Mỗi người trong cộng đồng ai cũng muốn có sức khỏe dồi dào , người thân không ốm đau , láng giềng yên ổn nhưng do nếp sống nếp nghĩ quen thuộc của một số ít người mà còn hiện tượng vứt rác bừa bãi ra nơi công cộng . Thời đại công nghiệp hóa – hiện đại hóa đất nước không cho phép người dna6 cứ tiếp tục lối sống , nếp nghĩ như thế . Hãy khắc phục nó bằng mọi cách có thể . Mỗi người chúng ta hãy sống thật tốt đẹp , giữ gìn vệ sinh bất kì nơi đâu , trong nhà hay ngoài ngõ , trên cạn hay dưới sông để tạo môi trường sống trong lành cho cả mình mọi người , để có điều kiện cống hiến nhiều nhất cho đất nước . Đứng trước xu thế hội nhập ngày nay , làm thế nào để vươn ra biển lớn , để hòa nhập cùng với bạn bốn phương . Thiết nghĩ , cần nhất một gương mặt một diện mạo mới của đất nước . Một con đường sạch đẹp thành phố luôn tạo cho mọi người, nhất các khách du lịch quốc tế một cảm giác thoải mái . Hãy làm cho mình đẹp hơn dưới con mắt của mọi người , đứng vì những thói quen xấu của cá nhân như vứt rác bừa bãi gây ảnh hưởng đến mọi người . Hãy chấm dứt những hành vi kém văn hóa ấy để làm cho cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn . hãy sống theo tinh thần cao đẹp : “Mình vì mọi người , mọi người vì mình ” Đối với em thì những hành vi như xả rác bừa bãi nơi công cộng , đổ nước thải sinh hoạt xuống cống , rãnh những hành động xấu , đáng chê trách . Chúng gây những hậu quả nghiêm trọng cho mọi người . Vì vậy mỗi người dân chúng ta toàn xã hội cần phải nhanh chóng khắc phục hiện tượng đó . Riêng với chúng em – những học sinh – người chủ tương lai của đất nước thì giờ đây cần phải xem lại bản thân mình , điều chỉnh những hành vi của mình thật đúng đắn . Đứng trước hiện tượng vứt rác bừa bãi trên , chúng em sẽ tích cực nâng cao ý thức bảo vệ môi trường , tuyên truyền cho bạn bè cùng làm theo . Hi vọng rằng với việc làm nhỏ đó chúng em đã góp phần làm cho môi trường sống xung quanh trở nên xanh – sạch – đẹp trái đất sẽ luôn ngôi nhà chung đáng yêu của tất cả nhân loại ... bãi , cổng trường không rác vị khách không nói Chưa , ô nhiễm môi trường thực vấn đề lớn nhân loại ngày Những biến đổi khí hậu hậu khủng khiếp không dự báo mà thành thực khắp nơi Hiện tượng toàn... phương tiện thông tin đại chúng có chương trình kêu gọi ý thức bảo vệ môi trường người chúng ỏi , không đáp ứng nhu cầu tìm hiểu học hòi người dân Do mà trình độ hiểu biết người dân thấp dẫn... thể nhẹ tay với người vô ý thức , tàn phá môi trường nghiêm trọng dễ dãi với họ không chấm dứt tình trạng Nếu thực việc làm sống tươi đẹp có lẽ nước ta không xảy chuyện vớt sáu rác ngày
  • 4
  • 486
  • 2

Đề 21: Qua câu chuyện về người đàn bà hàg chài trog tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu, anh chịsuy nghĩ về nạn bạo hành trong gia đình những vùng quê nghèo hiện nay.

Đề 21: Qua câu chuyện về người đàn bà hàg chài trog tác phẩm chiếc thuyền ngoài  xa của  Nguyễn Minh  Châu,  anh chị  có suy  nghĩ  gì về nạn bạo hành trong gia đình những vùng quê nghèo hiện nay.
Đề 21: Qua câu chuyện về người đàn bà hàg chài trog tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu, anh chịsuy nghĩ về nạn bạo hành trong gia đình những vùng quê nghèo hiện nay. Bài làm Ai đã đọc tác phẩm“Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu hẳn không thể nào quên được hình ảnh người phụ nữ làng chài tảo tần, chịu nhiều sương gió, cực khổ. Vì những gánh nặng của cuộc sống, vì tình thương dành cho con cái, vì cái án mưu sinh, khát khao hạnh phúc mà ng đàn bà đó phải chịu 1 cảnh sống bị đánh đập tàn nhẫn, 1 số phận thật trớ trêu đầy nghịch lí. Trong xã hội hiện đại ngày nay, dù đã khác tiến bộ rất nhiều hơn trước đây nhưng nạn bạo hành trong gia đình vẫn xảy ra làm nhức nhối trong dư luận. Bạo hành trong gia đình ám chỉ tới rất nhiều rất nhiều kiểu ngược đãi mà một thành viên trong gia đình, một người sống chung trong hộ gia đình đối với các thành viên khác trong gia đình. Nó làm ảnh hưởng đến con người về mặt vật chất lẫn tinh thần. Những hành động dã man đó sự kiểu đối xử mất hết tính người tình người có thể xem như 1 tệ nạn xã hội phải loại trừ. Nó xâm phạm đến quyền con người của các thành viên khác, những hành động đó không thể tha thứ. Các nạn nhân của nạn bạo hành thường phụ nữ, người già trẻ em, người tàn tật… những người yếu đuối đôi khi phải sống phụ thuộc vào người đàn ông, trụ cột của gia đình. Họ không thể tự lực để sống 1 cuộc sống riêng vì như ta đã biết dù có phát triển hơn thì trình độ học tập của dân ta hiện nay cũng chưa thể nói cao, phần đông lao động ng chưa học quá lớp 9, để có thể kiếm cái ăn họ phải làm thuê, làm mướn, cũng vì lẽ đó mà những ng yếu đuối kia luôn bị lệ thuộc vào những kẻ có “trái tim sắt đá”. Họ luôn phải dựa vào sức lao động của người khác để có thể tồn tại. Từ mối quan hệ không thể tách rời đó đã tạo nên gánh nặng mưu sinh, gây đè nặng tâm lí luôn tạo ra sự căng thẳng trong các mối quan hệ trong gia đình, đó cũng khởi nguồn cơ bản của nạn bạo hành trong gia đình. Điều thứ hai ta có thể thấy cơ chế thị trường của xã hội hiện nay, người ta coi trọng đồng tiền hơn bất cứ thứ gì, “có tiền mua tiên cũng được”. Dường như câu nói đó ngày càng in sâu vào nhận thức của mỗi người. Trong tâm trí họ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến 1 mục đích duy nhất làm sao có tiền, có thật nhiều tiền để sống thật sung sướng hạnh phúc. Họ làm tất cả mọi việc để có được tiền bất kì hành động nào cũng nhằm đạt được nhu cầu thỏa mãn vật chất. Cũng từ đó đã tạo nên bao sự dở khóc dở cười cho những người xung quanh họ, một khi con người ta đã đánh mất chính mình, quên đi những tình cảm của người thân xung quanh mê mụi vì 1 thứ có mãnh lực có thể giết chết cả con người thì tất cả với họ chỉ con số không. Khi không đạt được mục đích của mình họ đâm ra cáu gắt, tức giận đổ lỗi cho người thân của mình, rồi những hành vi đối xử ngược đãi bạo tàn. Lí do thứ ba của tệ nạn này sự tha hóa về đạo đức, lối sống, sự suy đồi trong nhận thức suy nghĩ của một số người. Họ quên đi những giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc, bị lấn át cám dỗ trước những thứ xa hoa, phù phiếm, lối sống lai căng chiếm mất con ng họ làm họ đánh mất đi trá trị của bản thân mình. Tình trạng này hiện nay rất thường thấy, nó không còn hiếm hoi mà dường như nơi nào ta cũng gặp. Vì họ không còn đạo đức, không còn tính người nên tất cả những hành động sai trái mang tính bạo lực với họ chỉ chuyện thường, họ sẽ không thể dừng lại, không thức tỉnh bởi họ có còn cái gọi lương tâm đâu khi đạo đức đã bị chôn vùi mà không để lại dấu tích. như đã nói, trình độ dân trí của nc ta hiện nay vẫn còn rất thấp. Vì vậy mà ng dân không thể biết đến các quyền như quyền con người, bảo vệ con người cả luật đối với nạn bạo hành trong gia đình. Đồng thời những tưởng cổ hủ, lạc hậu vẫn luôn ngự trị trong nhận thức của họ, với tưởng người đàn ông người duy nhất có quyền hành trong gia đình đã tác động lớn đến suy nghĩ hành động của con người. Đó nguyên nhân cơ bản thứ của nạn bạo hành trong gia đình. Trong hoàn cảnh kinh tế của một nước đang phát triển, bên cạnh đời sống có phần nâng cao thì vẫn còn không ít những khó khăn ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống nhân dân đặt biệt vùng quê nghèo khó chính đều này làm nảy sinh nạn bạo hành trong gia đình. Trường hợp của chị Chị Trần Thị T (thôn Văn Hà, xã Gia Phương) lập gia đình năm 20 tuổi. Đã hơn 10 năm qua, chị chưa một ngày được hưởng hạnh phúc từ mái ấm đó. Chồng chị kẻ nát rượu. Chị kể: “Anh ấy chỉ về nhà khi đã say mềm. Hôm sau anh ta lại đòi tiền đi uống rượu. Không đưa tiền thì anh ta đánh đập, chửi bới, đập phá nhà cửa. Nhà tôi cấy một mẫu ruộng, nhưng anh ta chẳng giúp được tí nào. “Bạc mặt” ngoài đồng, về nhà lại lăn vào làm việc nhà, nhiều lúc tôi không gượng nổi. Có hôm vừa thấy tôi đi làm về, anh ta đã lao vào đánh đấm túi bụi đến thâm tím mặt mày. Con cái anh ta cũng chẳng tha, đánh mẹ rồi quát đến con. Hai đứa con cứ nhìn thấy bố là… khóc thét. Xấu hổ với xóm làng, nhiều lúc tôi muốn chết đi cho rảnh nợ, nhưng nghĩ thương con nên phải cố gắng sống. Số phận mình đã thế thì phải chịu thôi…”. Hay Gần hai tháng nay, tại thôn Lương Quy, xã Xuân Nộn, huyện Đông Anh (Hà Nội), cụ Nguyễn Thị Lý, 83 tuổi chị Oanh, con gái cụ phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất. Ngôi nhà nơi mẹ con cụ Lý đang đã bị hai con trai anh Hùng anh Dũng phá tường, dỡ mái. Bàn thờ gia tiên chiếc giường ngủ hàng ngày của cụ Lý cũng bị đập phá tan tành... Những sự việc trên đã gây bức xúc trong dư luận xã hội, đó những con sâu mọt phá hoại nề nếp đi ngược với giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc. Những nạn bạo hành đó gây tác động xấu đến sự phát triển của xã hội, làm cho cuộc sống của xã hội ngày càng trở nên bất an, bởi lúc nào cũng có ng bị đánh đập, hành hạ một cách rất dã man. Nó ảnh hưởng đến vấn đề tâm sinh lí của ng bị hại, họ k thể sống như bao ng bình thường khác mà lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, bị hành hạ đè nặng trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Làm cho cuộc sống xã hội bất an, phá vỡ nét đẹp truyền thống của dân tộc trong tình nghĩa, đánh mất những nét đẹp trong lối sống đạo đức của dân tộc. Làm cho trật tự xã hội bị phá vỡ, cái luân thường đạo lí bị xem nhẹ. Hạnh phúc gia đình bị tan vỡ, tình cảm lục đục, cha con, vợ chồng, mẹ con… những giá trị tình cảm đó dần mất đi rồi khiến gia đình bị suy sụp. Rồi từ đó lại có bao mảnh đời bất hạnh, trẻ em lang thang vì không thể sống chung với gia đình lúc nào cũng bị hành hạ, người già neo đơn thậm chí phải bỏ nhà ra đi vì sự lạnh nhạt của con cái, rồi gánh nặng xã hội lại đè nặng, bao nhiêu số phận kêu cứu. Sự rối loạn cũng một phần đc bắt đầu từ đây. một con người của xã hội hiện đại phát triển, mỗi chúng ta không đượcc phép khoanh tay đứng nhìn mà phải đấu tranh, lên án, phê phán những hành vi đó quyết tâm lọai trừ chúng ra khỏi cuộc sống văn minh này. Mỗi công dân cần tích cực tham gia các hoạt động xã hội, tuyên truyền giáo dục ng dân về luật pháp có liên quan đến bạo hành trong gia đình. Chúng ta cần dang tay giúp đỡ những nạn nhân của tệ nạn này. Điều quan trọng hơn cả tu dưỡng rèn luyện đạo đức, k đi theo con đường xấu, biết làm chủ bản thân, tiếp thu làm theo những tưởng tiến bộ. Dường như nhìn đc thời cuộc, Nguyễn Minh Châu đã đặt ra 1 vấn đề mà cả thời của ông lẫn thời nay đểu đang xảy ra. Truyện đã phản ánh phần nào về thực trạng nạn bạo hành diễn ra. Đó 1 điều đau xót những cái nhọt của xã hội. Mỗi cá nhân cần có cách sống phù hợp tiến bộ, có ý thức trách nhiệm để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh phát triển, sẽ không còn dòng chữ nào phải lên tiếng để đấu tranh cho quyền của con người chống nạn bạo hành trong xã hội. .. .Trong hoàn cảnh kinh tế nước phát triển, bên cạnh đời sống có phần nâng cao khó khăn ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống nhân dân đặt biệt vùng quê nghèo khó làm nảy sinh nạn bạo hành gia đình. .. đình Trường hợp chị Chị Trần Thị T (thôn Văn Hà, xã Gia Phương) lập gia đình năm 20 tuổi Đã 10 năm qua, chị chưa ngày hưởng hạnh phúc từ mái ấm Chồng chị kẻ nát rượu Chị kể: Anh nhà say mềm... tranh, lên án, phê phán hành vi tâm lọai trừ chúng khỏi sống văn minh Mỗi công dân cần tích cực tham gia hoạt động xã hội, tuyên truyền giáo dục ng dân luật pháp có liên quan đến bạo hành gia đình
  • 2
  • 414
  • 0

Anh chịsuy nghĩ về câu nói nổi tiếng của Dacuyn: "Tất cả những có giá trị một chút tôi đều đã thu nhận được nhờ tự học"

Anh chị có suy nghĩ gì về câu nói nổi tiếng của Dacuyn: "Tất cả những gì có giá trị một chút tôi đều đã thu nhận được nhờ tự học"
Bài soạn nháp: Nhân loại biết ơn nhà bác học vĩ đại Đác-Uyn, cha để của học thuyết tiến hoá., đóng góp vô cùng giá trị cho cách hiểu đúng đắn về sự phát triển của loài người, thoát ra khỏi sự mê muội Cả nhân loại sững sờ trước bộ óc vĩ đại của ông, nhưng chính bản thân ông đã rất khiêm tốn khi phát biểu: "Tất cả những có giá trị một chút tôi đều đã thu nhận được nhờ tự học". Ý kiến của Đác-Uyn đã khẳng định tầm quan trọng của tự học với cá nhân cả xã hội. Học tập quá trình tích lũy kiến thức, kinh nghiệm của nhân loại. Hoạt động học tập thường được hiểu học từ trong sách vở, qua lời giảng của thầy cô giáo, học từ trong đời sống. Ngày nay, trong định hướng của tổ chức UNESCO, chúng ta đang hướng về xây dựng một xã hội học tập, trong đó vai trò tự học được nhấn mạnh như yếu tố phát huy năng lực, tính tự chủ trong học tập của người học. Việc học không chỉ diễn ra trong một giai đoạn nhất định nào đó mà gắn bó suốt đời với người học. Ý kiến của Đác-Uyn từ hàng trăm năm trước đã cho thấy ông đi trước thời đại bản thân ông cũng chính một tấm gương sáng trong việc tự học. Việc học không chỉ đơn thuần tiếp thu kiến thức mà còn gắn với ý thức của người học biết biến kiến thức thành kỹ năng, thành vốn sống, hành trang theo suốt hành trình đời người. Vì vậy chúng ta cần hiểu thấu đáo ý nghĩa hai tiếng "tự học" mà Đác-Uyn đã nói. Việc tự học không chỉ yêu cầu của giáo viên với học sinh trong nhà trường mà chính xuất phát từ nhu cầu tự thân của người học. quá trình tự học diễn ra mọi nơi, mọi chỗ. Có thể nói một cách khái quát tất cả những diễn ra trong cuộc sống: từ hiện tượng thiên nhiên, thực tiễn xã hội đều giúp ích cho con người mở mang tầm mắt, học được nhiều điều hay lẽ phải, bồi đắp cả kiến thức tâm hồn. Đác-Uyn quả thật đã không khiêm tốn giả vờ khi khẳng định giá trị mà ông tạo nên cho đời sống này thông qua việc tự học. Đó chính quá trình lao động trí óc đầy vinh quang trải qua nhiều khó khăn thử thách trong suốt cuộc đời nhà bác học. Nếu Đác-Uyn chỉ một người thụ động nhồi nhét kiến thức sách vở, thiếu sự hoài nghi khoa học, không tìm tòi khám phá thì ông không thể nào vuợt lên những khó khăn trắc trở trong công việc của mình. Bên cạnh đó còn niềm tin mãnh liệt vào chân lí khoa học mà ông đã khám phá, cùng với sự thận trọng cần thiết của một người làm khoa học, ông đã trải qua quá trình tự suy ngẫm, đối chiếu so sánh các kết quả, tổng hợp phân tích để đi đến kết luận đúng đắn. Tự học đòi hỏi một sự kiên trì nhẫn nại bên cạnh khả năng thu thập xử lý thông tin để sắp xếp thành hệ thống các luận điểm khoa học...Suy cho cùng, những việc làm hành động của nhà bác học chính quá trình tự học có phương pháp, có định hướng. Tất nhiên, muốn tự học tốt phải xuất phát từ một nền tảng kiến thức nhất định, có sự định hướng từ phía thầy cô giáo, nếu không quá trình tự học sẽ diễn ra khó khăn hơn, mất nhiều thời gian của người học hơn. Điều quan trọng hơn trong quá trình tự học, bản thân người học phải hết sức kiên trì đam mê, có như vậy mới kích thích khả năng tìm tòi khám phá chân lý. Tự học không phải một quá trình mò mẫm mang tính chất may rủi mà phải tiến hành có hệ thống, có kế hoạch. Việc tự học có thể tìm nguồn từ sách vở, từ bạn bè, từ quan sát kiểm nghiệm trong thực tiễn.Không những thế, cần phải có một niềm tin vào chính bản thân để vượt qua những vướng mắc có thể gặp phải. Tự học giúp chúng ta nâng cao trình độ, rèn luyện bản lĩnh tự vượt lên chính mình. Tấm gương của nhà bác học Đác-Uyn đã cho chúng ta thấy rõ: nếu như có đủ ý chí vươn lên trong cuộc sống, chúng ta hoàn toàn có thể thông qua con đường tự học để trưởng thành. Tham khảo thêm : *Giải thích: - Dacuyn nhấn mạnh "tôi nghĩ": câu nói mang tính chất cá nhân, trình bày một quan niệm, một kinh nghiệm đúc rút từ bản thân chứ ko phải lên lớp giảng giải cho người khác. - "Những j` có giái trị 1 chút: gợi ra thành công dù rất nhỏ, mang lại giá trị cuộc sống đều kết quả của quá trình tự học" Như vậy Dacuyn đã khẳng định đề cao vai trò của tự học với chính mình. Tự học thành chìa khoá mở đến cánh cửa thành công. - Tự học: +LÀ phương pháp tự mình tìm kiếm kiến thức, tự mình đôc lập suy nghĩ, khác với lối học kinh viện, thụ động, nghe truyền đạt 1 cách đơn thuần. +LÀ tiếp thu nguồn kiến thức văn hóa do việc học mang lại. >> Khẳng định vai trò của tự học. * Đánh giá: Đúng, xác đáng >>ko chỉ với Dacuyn mà còn với tất cả mọi ng` - tưởng của Dacuyn ko phải cá biệt mà còn có những n`g khác như Khổng Tử đã nói" Tự mình làm công việc sẽ suôn sẻ, tự mình nghĩ thì đầu óc sẽ khơi thông, tự mình học thì đường đời sẽ thuận lợi. + Hồ Chí Minh nói:" Phải lấy tự học làm cốt" +Anhxtanh:" Kiến thức chỉ có dc qua duy của con ng`" +1 nhà khoa học Pháp:" Văn học ko nhận dc từ bên ngoài vàp mà kết quả của việclàm bên trong, 1 việc làm của mình với mình" - Tự học giúp con ng`khắc khục được nghịch lí, học vấn thì vô hạn mà tuổi hcọ đường thì có hạn, để tiếp thu dc kiến thức nhân loại học tập suốt đời thì thời gian học tron gnhà trường ko đủ, ng` học phải tự học rất nhiều, nhất với những nha fkhao học đi vào chuyên sâu. -Tự học con đường cứu giúp cho mọi ng` trước mâu thuẫn giữa khát vọng cao đẹp về học vấn với hoàn cảnh khắc nghiệt, ngặt nghèo của cuộc sống cá nhân, ko phải ai sinh ra cũng dc học ahnhf, có những ng` ko may mắn phải bwon trải kiếm sống, họ ko có con đường nào khác ngoài tự học. -Tự học con đường rèn luyện, hình thành ý chí caođẹp của con ng` trên con đường tự học, ko ai thành đạt mà ko có chí lớn. Muốn đạt dc điều đó phải nâng cai trình độ học vấn. -Tự học con đường tạo ra dc tri thức bền vững cho m` -Thời đại bùng nổ CNTT, tự học giúp con ng` tiếp cận thông tin nhanh hơn. *Bài học cho bản thân:- Xác định việc học học suốt đời, ko bao h đủ mà phải học thường xuyên, liên tục suốt đời như Lênin nói: " Học, học nữa, học mãi" -Tự học từ sách vở, cuộc sống, xã hội. - Muốn ật kết quả thì phải có phương pháp học - Phải rèn luyện thêm ý chí nghị lực. __________________ ... cá biệt mà có n`g khác Khổng Tử nói" Tự làm công việc suôn sẻ, tự nghĩ đầu óc khơi thông, tự học đường đời thu n lợi + Hồ Chí Minh nói: " Phải lấy tự học làm cốt" +Anhxtanh:" Kiến thức có dc qua... sinh dc học ahnhf, có ng` ko may mắn phải bwon trải kiếm sống, họ ko có đường khác tự học -Tự học đường rèn luyện, hình thành ý chí caođẹp ng` đường tự học, ko thành đạt mà ko có chí lớn Muốn đạt... gnhà trường ko đủ, ng` học phải tự học nhiều, với nha fkhao học vào chuyên sâu -Tự học đường cứu giúp cho ng` trước mâu thu n khát vọng cao đẹp học vấn với hoàn cảnh khắc nghiệt, ngặt nghèo sống
  • 2
  • 433
  • 0

Đoạn thơ trên gợi cho anh chị những suy nghĩ về khát vọng tình yêu của tuổi trẻ sóng của xuân quỳnh

Đoạn thơ trên gợi cho anh chị những suy nghĩ gì về khát vọng tình yêu của tuổi trẻ sóng của xuân quỳnh
Đoạn thơ trên gợi cho anh (chị) những suy nghĩ về khát vọng tình yêu của tuổi trẻ Sóng, Xuân Quỳnh bài mẫu 2Người đăng: Thảo Nguyễn Ngày: 20122017Đề bài: Anh (Chị) hãy cảm nhận đoạn thơ sau trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Bài văn mẫu 2Đề bài: Anh (Chị) hãy cảm nhận đoạn thơ sau trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh:Dữ dội dịu êmỒn ào lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ(Sóng, Xuân Quỳnh, Ngữ văn 12, tập một, NXB Giáo dục, Trang 155)Đoạn thơ trên gợi cho anh (chị) những suy nghĩ về khát vọng tình yêu của tuổi trẻBài làm: Xuân Quỳnh một trong những nhà thơ trẻ xuất sắc trưởng thành từ thời kỳ chống Mỹ. Bà một trong những nhà thơ nữ viết thành công nhất về đề tài tình yêu. Một đề tài không bao giờ những câu thơ của Xuân Quỳnh cũng không bao giờ cũ, nó luôn đi cùng với năm tháng.Cho đến ngày hôm nay, từ những người cao tuổi cho đến những người trẻ mới yêu, những cặp đôi đang yêu nhau, đã yêu nhau đều có thể tìm thấy một mảnh tình yêu của mình trong những câu thơ quá đỗi thân thuộc của Xuân Quỳnh.Dữ dội dịu êmỒn ào lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểÔi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻNhư đã từng nói, tình yêu không phải một đề tài mới lạ, nó đã quá quen thuộc với tất cả những người nghệ sỹ, nó chủ đề muôn thuở của thơ ca. Dù có trải qua bao nhiêu thời gian, bao nhiêu thế kỷ đi nữa thì đề tài tình yêu vẫn luôn một đề tài mới mẻ,lạ lẫm hấp dẫn với mọi người. Nhiều nhà thơ đã nói đến tình yêu, đã trải lòng về tình yêu của mình một cách mãnh liệt. Nhưng vẫn luôn gây được ấn tượng với độc giả đó bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh. Nó gây ấn tượng bởi nó nói lên được một tình yêu bình dị, nói lên được một cách suy nghĩ rất đỗi đời thường của người con gái khi yêu nào cũng có. Xuân Quỳnh đã rất tinh tế khi mượn hình ảnh con sóng để diễn tả những cảm xúc tâm trạng, sắc thái tình cảm vừa phong phú phức tạp, vừa thiết tha lại không kém phần sôi nổi của trái tim người con gái đang rạo rực đang khát khao trong tình yêu.Từ hình tượng sóng Xuân Quỳnh đã liên hệ đến tình yêu thật tài tình chí lý:Dữ dội dịu êmỒn ào lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bểĐoạn thơ nói về sóng mà cũng chính nói tới những cung bậc của tình yêu người phụ nữ. hai câu thơ đầu tác giả đã sử dụng nghệ thuật đối lập “dữ dội” nhưng lại “dịu êm”, “ồn ào” nhưng lại “lặng lẽ”. Đáng ra trong nghệ thuật đối thì phải quan hệ từ mang tính chất đối lập “tuy –nhưng”. Còn đây Xuân Quỳnh lại lựa chọn một cách dùng từ khác, dùng từ “và” đứng giữa hai từ đối lập để thể hiện rằng đây những trạng thái dù đối lập nhau nhưng lại tồn tại song song với nhau, bổ trợ cho nhau, cộng hưởng, nối tiếp nhau. Nó giống như tâm trạng khi yêu của người phụ nữ, Trong cái dữ dội có cái dịu êm, trong sự ồn ào lại chứa sự lặng lẽ. Trong tình yêu, tâm trạng người con gái không hề bình lặng mà đầy biến động: có khi sôi nổi cuồng nhiệt, cũng có khi e lệ, kín đáo, có lúc đằm thắm, lúc hờn ghen. Xuân Quỳnh đã mượn nhịp sóng để thể hiện nhịp lòng của chính mình.Và cũng như sóng, trái tim người phụ nữ đang yêu không chấp nhận sự tầm thường nhỏ hẹp mà luôn vươn tới cái lớn lao hơn, nơi có sự đồng điệu trong tâm hồn với mình:sông không hiểu nỗi mình sóng tìm ra tận bể. Tác giả đã khéo léo sử dụng động từ “tìm” trong việc nhân hóa con sóng. Điều đó đã cho ta thấy sự chủ động của con sóng. Nó đã chủ động chối bỏ những phạm vi chật hẹp nơi “sông” khi mà “sông không hiểu được mình” để tìm tới những phạm vi rộng lớn bao la hơn “bể”. Có thể thấy ngay trong khổ thơ đầu tiên này một nét mới mẻ trong quan niệm tình yêu của Xuân Quỳnh. Người con gái khao khát yêu đương nhưng không còn nhẫn nhục cam chịu nữa. Đây quan điểm mới mẻ tiến bộ về tình yêu hạnh phúc so với thời bấy giờ. Khi mà quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” vẫn đang tồn tại mạnh mẽ trong suy nghĩ của đa phần mọi người. Thì Xuân Quỳnh đã nghĩ khác nếu sông không hiểu nổi mình thì sóng dứt khoát từ bỏ nơi chật hẹp đó để tìm ra tận bể đến với cái cao rộng bao dung hơn. Nơi nó có thể vẫy vùng trong sự tự do hạnh phúcTrong cuộc sống, dù bất cứ thời đại nào, tình yêu vẫn luôn nỗi khát khao, khát vọng của tuổi trẻ, nó làm bồi hồi, xao xuyến rung động trái tim của lứa đôi, của con trai con gái, của em anh. Nó cũng như sóng mãi mãi trường tồn vĩnh hằng với thời gian. Từ ngàn xưa với con người tình yêu bao giờ cũng một khát vọng bồi hồi xao xuyến:Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻTình yêu đã có từ thuở xưa, sau này vẫn vậy. Nó bao giờ cũng dữ dội cũng dịu êm cũng ồn ào cũng lặng lẽ luôn xao xuyến rung động bao trái tim đang yêu nhau.Mặc dù cuộc sống không chỉ có tình yêu, nhưng thiếu đi tình yêu cuộc sống chẳng còn ý nghĩa. Nó nuôi dưỡng tâm hồn con người, khiến con người ta trở nên tốt đẹp hơn. Chính vì thế mà nó luôn khiến con người ta khao khát. “Làm sao sống được mà không yêu Không nhớ không thương một kẻ nào” (Xuân Diệu). Con người sinh ra đã được sống trong một cộng đồng,nhưng trong một cộng đồng người đó, mỗi người vẫn luôn đi tìm một nửa tâm hồn đồng điệu với tâm hồn mình. Để không còn cảm thấy cô đơn lạc lõng trong cuộc sống tất bật này. Chính vì thế mà Xuân Quỳnh đã nhấn mạnh tình yêu luôn đi đôi, song hành với tuổi trẻ: “ Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ”. Tình yêu khát vọng ước mơ của bao người. Sẽ như thế nào nếu thế giới này không có tình yêu lứa đôi ? Tôi tin cuộc sống chẳng còn ý nghĩa. Tình yêu luôn làm cho tuổi trẻ phải bồi hồi, điên đảo . Xuân Quỳnh đã từng viết “Những ngày không gặp nhauLòng thuyền đau rạn vỡ”. Có yêu nhau mới thấy được cồn cào của vị nhớ, mới thấy được thế nào bồi hồi trong ngực trẻ.Khát vọng tình yêu cháy bỏng mãnh liệt đang trào dâng trong lòng nữ sĩ. Như vậy đứng trước biển, trước những con sóng ào ạt ạt vỗ bờ dòng cảm xúc trong lòng nữ sĩ cũng trào dâng. Những con sóng biển sáu câu thơ đầu đã gọi những con sóng tình trong lòng nhà thơ. Sóng biển chính yếu tố khơi nguồn cảm xúc trong lòng thi sĩ. Sóng một bài thơ tình rất tiêu biểu cho tưởng phong cách thơ Xuân Quỳnh giai đoạn đầu. Một bài thơ vừa xinh xắn duyên dáng vừa mãnh liệt sôi nổi vừa hồn nhiên trong sáng vừa ý nhị sâu xa. Có thể nói rằng sóng một bài thơ viết về tình yêu khá độc đáo với nhiều cảm nhận tinh tế đẹp đẽ. Cùng với thuyền biển bài thơ sóng đã làm cho tên tuổi Xuân Quỳnh được những đôi lứa yêu nhau trân trọng hơn yêu mến hơn. ... hành với tuổi trẻ: “ Nỗi khát vọng tình yêu- Bồi hồi ngực trẻ Tình yêu khát vọng ước mơ bao người Sẽ thế giới khơng có tình u lứa đơi ? Tơi tin sống chẳng ý nghĩa Tình u ln làm cho tuổi trẻ phải... rực khát khao tình u Từ hình tượng "sóng" Xn Quỳnh liên hệ đến tình yêu thật tài tình chí lý: Dữ dội dịu êm Ồn lặng lẽ Sơng khơng hiểu Sóng tìm tận bể Đoạn thơ nói sóng mà nói tới cung bậc tình. .. trước sóng ạt ạt vỗ bờ dòng cảm xúc lòng nữ sĩ trào dâng Những sóng biển sáu câu thơ đầu gọi sóng tình lòng nhà thơ Sóng biển yếu tố khơi nguồn cảm xúc lòng thi sĩ "Sóng" thơ tình tiêu biểu cho
  • 4
  • 134
  • 0

Mọi phẩm chất của đức hạnh trong hành động ý kiến trên của m xi rông gợi cho anh chị những suy nghĩ về việc tu dưỡng học tập của bản thân

Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động ý kiến trên của m xi xê rông gợi cho anh chị những suy nghĩ gì về việc tu dưỡng và học tập của bản thân
Lí tưởng ngọn đèn chỉ đường Trang trước Trang sau Đề bài: Nhà văn Nga L. Tônxtôi: “Lí tưởng ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống”. Anh (chị) hãy suy nghĩ về vai trò lí tưởng trong cuộc sống của con ngườiBài làmI.Mở bài Dẫn dắt vào vấn đề: Để tồn tại trong một cuộc sống phức tạp, biến đổi không ngừng, mỗi người cần phải có lí tường của riêng mình. L. Tôn – xtôi đã từng nói, “Lí tưởng ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống”II.Thân bài1.Giải thích câu nói “Lí tưởng” mục đích cao cả nhất mà mỗi con người luôn mong muốn thực hiện được. Ý nghĩa của câu nói: lí tưởng chính yếu tố giúp định hướng cách sống của mỗi người trong cuộc đời. Nếu không có lí tưởng sẽ không có lối sống kiên định rõ ràng, không có mục đích sống cụ thể như vậy cuộc sống không còn ý nghĩa. Đánh giá về tính đúng đắn của câu nói.2.Vai trò của lí tưởng Lí tưởng không chỉ ngọn đèn chỉ lối, yếu tố chỉ dẫn mà nó còn chính đích đến cuối cùng trong cuộc đời mỗi người. Khi có lí tưởng mỗi người luôn cố gắng hết mình để thực hiện tốt những công việc cần làm, luôn cố gắng hoàn thiện bản thân. Khi hoàn thành tốt mọi công việc, bản thân ngày càng hoàn thiện thì thành công điều tất yếu, lí tưởng dẫn dắt mỗi con người đến thành công, động lực để con người vượt qua khó khăn, vấp ngã để hướng đến tương lai Nhờ lí tưởng cao đẹp, của mỗi cá nhân mà xã hội trở nên tốt đẹp hơn bởi khi đó sẽ có tập hợp những lí tưởng tíc cực, mỗi người đều hành động vì lí tưởng của mình. Lí tưởng cái cốt lõi thể hiện vai trò, giá trị mục đích sống của con người. Sống mà không có lí tưởng đơn thuần sự tồn tại vô nghĩa. “Linh hồn của con người cần lí tưởng hơn thực tế. Chúng ta tồn tại nhờ thực tế nhưng chúng ta sống vì lí tưởng” (Vích – to Huy go).3.Phản đề, mở rộng Không phải chỉ khát khao những điều cao xa mới có lí tưởng đẹp, lí tưởng cao cả. Lí tưởng cao cả còn những suy nghĩ chân thành, tích cực, hướng con người ta đến cái thiện, cái đẹp. Nếu không có lí tưởng, con người sẽ sống mà không có mục đích, lãng phí thời gian vào những điều vô bổ, dễ sa vào những hành động tội lỗi. Cần phân biệt đâu lí tưởng cao đẹp, tích cực đâu những dục vọng tầm thường, những ham muốn phi nhân tính ảnh hưởng đến cộng đồng.4.Nhận thức của bản thân Cần có thái độ lên án những người sống không có lí tưởng để họ tự nhận thức lại bản thân, tự xác định mục đích sống. Mặt khác, cần biết trân trọng những người có lí tưởng sống tích cực, lấy đó làm tấm gương để tự hoàn thiện mình. Bản thân cần phải tự xác định đâu mới thực sự lí tưởng sống tích cực, lấy đó làm kim chỉ nam để thực hiện mọi công việc, có như vậy cuộc sống mớiý nghĩa. “Tuổi trẻ không có lí tưởng giống như buổi sáng không có mặt trời” (Bê – lin ski), nghĩa lí tưởng sống yếu tố tất yếu phải có trong mỗi người trẻ, không có lí tưởng sống sẽ không có cuộc sống thực sự.III.Kết bài Nêu nhận định chung về vấn đề lí tưởng sống của mỗi người. Mỗi người cần xác định cho mình một lí tưởng sống tích cực để cuộc sống có ý nghĩa hơn. ...đường vào hang để giải cứu em Những nghĩa cử, hành động cao đẹp đó, đời khơng qn Nó đem đến cho học cống hiến hi sinh th m lặng sống Nhưng bên cạnh người sống có đạo đức, ln quan t m, giúp... thực hành động lại nh m phục vụ lợi ích cá nhân, khơng mang tính tự nguyện hành vi đáng lên án Khi giúp đỡ người xung quanh phải giúp trái tim chân thành, khơng vụ lợi, có hành động bạn trở nên ý. .. học sinh, trình tu dưỡng rèn luyện đạo đức phải tích cực học tập, tu dưỡng nhân cách, d m nhìn nhận sai l m sửa chữa, khơng ngừng hồn thiện để thân ngày trở nên tốt đẹp Trong q trình đó, khơng
  • 2
  • 36
  • 0

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay Ngữ Văn 12 Bình chọn:Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita.Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những...Bàn về thơ, Hoài Thanh khẳng định: Từ bao giờ đến bây giờ, từ Homero đến kinh thi,...Trong Một khúc ca xuân, nhà thơ Tố Hữu đã tâm sự với chúng ta: Ôi Sống đẹp thế...Văn học với việc xây đắp tâm hồn. (Đề thi chọn học sinh giỏi văn toàn quốc) Ngữ Văn...Xem thêm: Nghị luận xã hội lớp 12 Học trực tuyến Môn Văn học Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ nhà thơ quá cố.Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy. Có thể lúc đầu đó chỉ một tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy:CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎÐó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa Cùng đi với nhiều đồng chí nữa Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy. Không che được nước mắt cô đã chảy Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi Và rạng đông đang bừng trên nét mặt Một rạng đông với màu hồng ngọc Cây si xanh gọi họ đến ngồi Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai Ngày mai sẽ ngày sum họp Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp Nắng vẫn còn ngời trên những cây si Và người chồng ấy đã ra đi... Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau... Tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa màu đỏ ấy theo đi Như không hề có cuộc chia ly... Trong cuộc sống, chia ly chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng.Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe có một cái rất lạ đang xáo trộn trong tôi:Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏTươi như cánh nhạn lai hồngTrưa một ngậy sắp ngả sang đôngThu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.Cũng vẫn khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngờitrong nắng thu vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏTiễn đưa chồng trong nắng vườn hoaChồng của cô sắp sửa đi xa,Cùng đi với nhiều đồng chí nữa,Chiếc áo đỏ rực như than lửaCháy không nguôi trước cảnh chia lyVườn cây xanh chiếc nón trắng kiaKhông giấu nổi tình yêu cô rực cháy,Không che được nước mắt cô đã chảy,Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môiVà rạng đông đã bừng trên nét mặt ...Một rạng đông với màu hồnXem thêm tại: https:loigiaihay.comphantichmottacphamvanhocdagoichoanhchinhungcamnghisausacnhattruocnhungvandetuduongvarenluyencuatuoitrehiennaynguvan12c30a1370.htmlixzz5n1ML00OA ... nguôi trước cảnh chia ly Vườn xanh nón trắng Khơng giấu tình u rực cháy, Khơng che nước mắt chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy bình minh môi rạng đông bừng nét mặt Một rạng...Vườn xanh nón trắng Khơng giấu tình u rực cháy Khơng che nước mắt chảy Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời Chảy bình minh môi rạng đông bừng nét mặt Một rạng đông với màu... https://loigiaihay.com/phan-tich-mot-tac-pham-van-hoc-da-goi -cho- anh- chi-nhung-cam-nghi-sausac-nhat-truoc-nhung-van-de -tu- duong-va-ren-luyen-cua-tuoi-tre-hien -nay- ngu-van-12c30a1370.html#ixzz5n1ML00OA
  • 3
  • 19
  • 0

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay Ngữ Văn 12 Bình chọn:Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin.Bàn về thơ, Hoài Thanh khẳng định: Từ bao giờ đến bây giờ, từ Homero đến kinh thi,...Trong Một khúc ca xuân, nhà thơ Tố Hữu đã tâm sự với chúng ta: Ôi Sống đẹp thế...Văn học với việc xây đắp tâm hồn. (Đề thi chọn học sinh giỏi văn toàn quốc) Ngữ Văn...Nhà nghiên cứu văn học Đặng Thai Mai có viết: Điều quan trọng hơn hết trong sự...Xem thêm: Nghị luận xã hội lớp 12 Học trực tuyến Môn Văn học Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ nhà thơ quá cố.Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy. Có thể lúc đầu đó chỉ một tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy:CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎĐó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏTươi như cánh nhạn lai hồngTrưa một ngày sắp ngả sang đôngThu, bồng nắng vàng lên rực rỡTôi nhìn thấy một cô áo đỏTiễn đưa chồng trong nắng vườn hoaChồng của cô sắp sửa đi xa,Cùng đi với nhiều đồng chí nữa,Chiếc áo đỏ rực như than lửaCháy không nguôi trước cảnh chia lyVườn cây xanh chiếc nón trắng kiaKhông giấu nổi tình yêu cô rực cháy,Không che được nước mắt cô đã chảy,Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngờiChảy trên bình minh đang hé ỊỊÌữ lùn mõiVà rạng đông đã bừng trên nét mặt... Một rạng đông với màu hồng ngọcCây si xanh gọi họ đến ngồiTrong bóng rợp của mình, nói tới ngày maiNgày mai sẽ ngày sum họpĐã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹpNắng vẫn còn ngời trên những siVà người chồng ấy đã ra đi...Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xếNhững cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹGió nói tôi nghe những tiếng thì thào“Khi Tổ Quốc cần, họ biết sống xa nhau ”Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấyCái màu đỏ như cái màu đỏ ấySẽ bông hoa chuối đỏ tươiTrên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn ngườiSẽ ánh lửa hồng trên bếpMột làng xa giữa đêm gió rét...Nghĩa màu đỏ ấy theo điNhư không hề có cuộc chia ly...Trong cuộc sống, chia ly chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng.Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe có một cái rất lạ đang xáo trộn trong tôi:Đó cuộc chia ly chói ngời sắc đỏTươi như cánh nhạn lai hồngTrưa một ngậy sắp ngả sang đôngThu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.Cũng vẫn khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngờitrong nắng thu vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏTiễn đưa chồng trong nắng vườn hoaChồng của cô sắp sửa đi xa,Cùng đi với nhiều đồng chí nữa,Chiếc áo đỏ rực như than lửaCháy không nguôi trước cảnh chia lyVườn cây xanh chiếc nón trắng kiaKhông giấu nổi tình yêu cô rực cháy,Không che được nước mắt cô đã chảy,Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môiVà rạng đông đã bừng trên nét mặt ...Một rạng đông với màu hồng ngọcNhững câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập, hình ảnh nọ nổi sắc màu kia, tất cả ngời lên trong một hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng chiếc nón trắng giản dị, rất Việt Nam. Đã có cuộc chia ly nặng nề, bàng bạc một nỗi buồn, day dứt nỗi đau khiến cho người thiếu phụ “bịn rịn vào chàng rồi những con người ấy “bước đi một bước thây thây lại dừng. Một cuộc chia ly như thế đọng lại trong lòng người ra đi người lại những nỗi buồn tê tái, nó chỉ giục người đi hãy mau mau quay về, cho dù cái đích mà mình phải tới còn rất xa, cho dù nhiệm vụ được giao rất quan ưọng, có ý nghĩa.Đó cảnh đi lính ngày xưa: vướng víu, buồn tủi, nặng trĩu lo âu trong lòng người đi, kẻ ở.Tế Hanh, khi còn một chàng thanh niên tiểu sản trong xã hội cũ những năm trước Cách mạng, cũng đã viết về tâm trạng của một cuộc chia ly, mặc dù tác giả không phải người trong cuộc:Tôi thấy tôi thương những chuyến tàuNgàn đời không đủ sức đi mauCó chi vướng víu tXem thêm tại: https:loigiaihay.comvemottacphamvanhocdagoichoanhchinhungcamnghisausacnhattruocnhungvandetuduongvarenluyencuatuoitrehiennaynguvan12c30a1369.htmlixzz5n1MVED3t ... màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập, hình ảnh sắc màu kia, tất ngời lên hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng nón trắng giản dị, Việt Nam Đã có chia ly... nguôi trước cảnh chia ly Vườn xanh nón trắng Khơng giấu tình yêu cô rực cháy, Không che nước mắt cô chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy bình minh mơi rạng đông bừng nét mặt Một. .. không nguôi trước cảnh chia ly Vườn xanh nón trắng Khơng giấu tình u cô rực cháy, Không che nước mắt cô chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy bình minh ỊỊÌữ lùn mõi rạng đông
  • 4
  • 24
  • 0

Trong tác phẩm kẻ lang thang kahlil gibran đã kể một câu chuyện câu chuyện ấy gợi cho anh chị những suy nghĩ

Trong tác phẩm kẻ lang thang kahlil gibran đã kể một câu chuyện câu chuyện ấy gợi cho anh chị những suy nghĩ gì
Trong tác phẩm Kẻ lang thang, Kahlil Gibran đã kể một câu chuyện, câu chuyện ấy gợi cho anh, chị những suy nghĩ gì? Bình chọn:Câu chuyện gợi ra một cách nhìn về Đẹp Xấu. Đẹp xấu cũng như trắng đen, bóng tối ánh sáng... đều những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng có thế minh định được.Suy nghĩ của anh, chị từ ý nghĩa của câu chuyện về sự quan tâm, sẻ chia.Suy nghĩ của bạn sau khi đọc câu chuyện ngụ ngôn về ngọn nến.Trong bài Một khúc ca xuân 121977, Tố Hữu đả bày tỏ một quan niệm nhân sinh ý nghĩa:...Quan niệm của anh, chị về lối sống giản dị của một con người.Xem thêm: Nghị luận xã hội lớp 9 Một hôm Đẹp Xấu gặp nhau trên bờ biển... họ rủ nhau: ta xuống nước đi. Thế họ cởi bỏ y trang cùng nhau bơi lội trong nước. Sau đó, Xấu lên bờ lấy trang phục của Đẹp mặc vào cho mình rồi bỏ đi. Lát sau Đẹp cũng lên bờ, song không tìm thấy y trang của mình, vì thế nàng đành dùng trang phục của xấu rồi lên đường. Chính vì vậy mà người ta, cả nam lần nữ, thưởng ngộ nhận, nhìn cái này ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ. Duy chỉ có một ít người đã từng nhin thấy gương mặt của Đẹp cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. có một ít người từng biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ.”Giải thích ý nghĩa câu chuvện“Người ta, cả nam lẫn nữ, thường ngộ nhận, nhìn cái nay ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ”: sự phân định Đẹp Xấu không đơn giản do vẻ bề ngoài, thực chất bên trong nhiều khi không trùng khớp với bên ngoài.“Duy có một ít người đã từng nhìn thấy gương mặt của Đẹp, cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. có một ít người từng biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ”: Tuy vậy với vốn sống, vốn hiểu biết, cách suy nghĩ thấu đáo, con người vẫn có thể nhận rõ những chân giá trị của cuộc đời.=> Câu chuyện gợi ra một cácXem thêm tại: https:loigiaihay.comtrongtacphamkelangthangkahlilgibrandakemotcauchuyencauchuyenaygoichoanhchinhungsuynghigic36a506.htmlixzz5oWcAbqEO
  • 1
  • 7
  • 0
1 2 3 4 .. >