Tổng hợp tài liệu :

Nhận thức của anh chị vể người thân yêu trong cuộc đời mình

Tài liệu Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa. doc

Tài liệu Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa. doc
. Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa. Bài viết. mình phải sống sao cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian. Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường
  • 6
  • 7,942
  • 37

Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường THPT - Bài làm 1 pot

Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường THPT - Bài làm 1 pot
. Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường THPT - Bài làm 1 Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng. lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT. Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng. Ngày đầu tiên đến trường –. và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang
  • 5
  • 63,619
  • 239

Cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị) - Bài làm 1 docx

Cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị) - Bài làm 1 docx
. Cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị) - Bài làm 1 Bài viết Hai tiếng bà ngoại trong tôi là hai từ vô cùng đẹp và thiêng liêng. Cả tuổi ấu thơ của. đây, bây giờ, và mãi mãi bà sẽ luôn là bà tien đẹp nhất, hiền nhất và đáng kính nhất. Sự yêu thương niềm vui của bà sẽ mãi lan tỏa xung quanh làm rạng ngời tâm hồn tôi. Giwof đây tui muốn hét. nào đó bà vẫn luôn hướng về con " Bà đã ra đi mãi mãi. Người bà tuyệt với của tôi đã rời xa tôi. Đến khi mất đi rồi bà cũng chưa một lời trách cứ, sự vị tha của bà làm tui kàng bùn hơn,
  • 5
  • 6,707
  • 32

Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường Trung học phổ thông - văn mẫu

Hãy ghi lại cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về những ngày đầu tiên bước vào trường Trung học phổ thông - văn mẫu
Thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học […] suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên, Bai văn ta canh mua hè . tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường. hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Trường trung. trọn những lời của thầy về trách nhiệm của mỗi học sinh khi được học tập ở một ngôi trường giàu truyền thống. Tôi xúc động và bâng khuâng man mác khi nghe một học sinh lớp mới phát biểu những cảm
  • 1
  • 32,579
  • 182

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa - văn mẫu

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa - văn mẫu
Ngày bé, tôi luôn háo hức mỗi khi năm mới đến. Nhưng bất chợt một hôm, tôi nhận ra mái tóc cha đã thoáng điểm một vài sợi trắng. Từ đó, tôi hiểu rằng bước đi của thời gian không phải chỉ tính bằng năm. Tôi bắt đầu chú ý hơn đến tháng, đến mùa. […] Bài tập làm văn số 7 lớp 6, viet doan van ta canh san truong, bai tho chiec thuyen ngoai xa, Phân tích hình ảnh Sóng và em trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, neu song trong moi truong bi o nhiem theo em se nhan nhug hau qua gi la mot bai viet ngan, phan tich mot nguoi ha noi cua nguyen khai, mot bai bao viet ve cau tuc ngu gan muc thi den gan den thi sang, sách là ngọn đèn sáng bất diệt, Đề : Anh (chị) hãy trình bày quan điểm của mình trước cuộc vận động “Nói không với những tiêu ực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục, cam nhan cua em ve bai tho sang thu . đọng trong tôi. Tôi yêu và thích những khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời chuyển từ mùa hạ sang mùa thu mát mẻ. Những hạt mưa xuân lất phất bay, những chồi biếc trên cành cây đã điểm hay những. trên: • cảm nhận về mùa thu • những bài văn tả về chị • tap lam van Em hay thuyet minh the gioi tu nhien sung quanh em • thoi khac giao mua • Cam nghi ve bai khi con tu hu • van nghi luan cam xuc. những cơn mưa ào ào, xối xả gọi mùa hè… tất cả những đổi thay nhiệm màu của trời đất ấy đều khiến lòng tôi xao động. Và hơn tất cả, thời khắc giao mùa giữa hạ và thu bao giờ cũng làm tôi phấp
  • 1
  • 28,836
  • 98

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị) - văn mẫu

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị) - văn mẫu
Bố mẹ tôi công tác xa quê, công việc khiến bố mẹ tôi phải thường xuyên thay đổi chỗ ở. Vì thế, năm tôi lên ba tuổi, bố mẹ cho tôi về ở với bà nội. Năm đó, bà tôi đã gần bảy mươi tuổi. Bà tôi lưng hơi còng, nên trong bà rất già. […] suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên, Bai văn ta canh mua hè . học chữ. Tôi rất yêu bà và luôn tự hào về bà nội của mình. Sống bên bà tôi luôn cảm thấy rất bình yên. Bà đã cho tôi một tuổi thơ thật diệu kì. Tôi rất yêu môn Văn và thích học Văn. Bố tôi bảo,. máu của cụ truyền lại cho bà và bà truyền lại cho tôi. Các từ khóa trọng tâm " cần nhớ " của bài viết trên hoặc " cách đặt đề bài " khác của bài viết trên: • bai van cam nghi. mệt), một tay bà lùa xuống dưới mớ tóc cháy nắng của tôi gãi nhẹ. Đó là cảm giác mà tôi thích nhất. Giọng kể chuyện rủ rỉ của bà bên tai đưa tôi vào những giấc ngủ êm đềm với bao nhiêu điều tốt
  • 1
  • 12,490
  • 13

đề 10 - cảm nhận của anh, chị về hình tượng sóng trong bài thơ sóng của xuân quỳnh.

đề 10 - cảm nhận của anh, chị về hình tượng sóng trong bài thơ sóng của xuân quỳnh.
. Đề 10: Cảm nhận của anh, chị về hình tượng sóng trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Xuân Quỳnh là nhà thơ của hạnh phúc đời thường mà tiếng thơ chính là tiếng lòng của nữ sĩ luôn. thành. Bài thơ Sóng được xem là một minh chứng sinh động mà nữ sĩ đã gửi gấm tiếng lòng của mình qua hình tượng sóng. Sóng được xem là một trong những bài thơ tình hay nhất của Xuân Quỳnh, . yêu, là trái tim của Xuân Quỳnh, là bài thơ tiêu biểu cho tư tưởng và phong cách thơ của nữ sĩ. Từ bài thơ Sóng đã giúp ta cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ trong tình yêu vừa mạnh
  • 2
  • 3,253
  • 51

Nhận thức của anh (chị) về thực trạng an toàn giao thông

Nhận thức của anh (chị) về thực trạng an toàn giao thông
Đặt vấn đề: trong nhiều năm trở lại đây, vấn đề tai nạn giao thông đang là điểm nóng thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận bởi mức độ thiệt hại mà vấn đề này gây ra. Dàn bài 1. Mở bài - Đặt vấn đề: trong nhiều năm trở lại đây, vấn đề tai nạn giao thông đang là điểm nóng thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận bởi mức độ thiệt hại mà vấn đề này gây ra. - Nhận thức: tuổi trẻ học đường - những công dân tương lai của đất nước cũng phải có những suy nghĩ và hành động đế góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông. 2. Thân bài - Thực trạng tai nạn giao thông ở Việt Nam hiện nay: + Đang diễn ra hàng ngày hàng giờ trên cả nước, 33 - 34 người chết và bị thương/1 ngày. + Trong số đó, có không ít các bạn học sinh, sinh viên là nạn nhân hoặc là thủ phạm gây ra các vụ tai nạn giao thông. - Nguyên nhân của tai nạn giao thông: + Ý thức tham gia giao thông của người dân còn hạn chế, thiêu hiểu biết và  không chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ giao thông (lạng lách, đánh võng, vượt đền đỏ, coi thường việc đội mũ bảo hiểm...). + Thiếu hiểu biết về các quy định an toàn giao thông (lấy trộm ôac vít đường ray, chiếm dụng lòng đường...). + Sự hạn chế về cơ sở vật chất (chất lượng đường thấp, xe cộ không đảm bảo an toàn...). + Đáng tiếc rằng, góp phần gây ra nhiều tai nạn giao thông, còn có những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường.  - Hậu quả của tai nạn giao thông: +Thiệt hại lớn về người và của, để lại những thương tật vĩnh viễn cho các nạn nhân và hậu quả nặng nề cho cả cộng đồng. + Gây đau đớn, mất mát, thương tâm cho người thân, xã hội. - Hành động của tuổi trẻ học đường góp phần giảm thiếu tai nạn giao thông: + Tham gia học tập Luật giao thông đường bộ ở trường lớp. Ngoài ra, bản mỗi người phải tìm hiểu, nắm vững thêm các luật lệ và quy định đảm bảo toàn giao thông. + Chấp hành nghiêm chỉnh quy định về an toàn giao thông: không lạng lách đánh võng trên đường đi, không đi xe máy khi chưa có bằng lái, không vượt đèn đỏ, đi đúng phần đường, dừng đỗ đúng quy định, khi rẽ ngang hoặc dừng phải quan sát cẩn thận và có tín hiệu báo hiệu cho người sau biết, đi chậm và quan sát cẩn thận khi qua ngã tư... + Đi bộ sang đường đúng quy định, tham gia giúp đõ người già yếu, người tàn tật và trẻ em qua đường đúng quy định. + Tuyên truyền luật giao thông: trao đổi với người thân trong gia đình, gia các hoạt động tuyên truyền xung kích vẽ an toàn giao thông để góp phần phổ biến luật giao thông đến tất cả mọi người, tham gia các đội thanh niên tình nguyện đảm bảo an toàn giao thông... 3. Kết bài - An toàn giao thông là hạnh phúc của mỗi người, mỗi gia đình và toàn xã hội. Tuổi trẻ học đường vói tư cách là chủ nhân tương lai của đất nước, là thế hệ tiên phong trong nhiều lĩnh vực, có sức khoẻ, có tri thức... cần có những suy nghĩ đúng đắn và gương mẫu thực hiện những giải pháp thiết thực để góp phần giám thiểu tai nạn giao thông. Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại học. ... kích vẽ an toàn giao thông để góp phần phổ biến luật giao thông đến tất người, tham gia đội niên tình nguyện đảm bảo an toàn giao thông Kết - An toàn giao thông hạnh phúc người, gia đình toàn xã... nghiêm chỉnh quy định an toàn giao thông: không lạng lách đánh võng đường đi, không xe máy chưa có lái, không vượt đèn đỏ, phần đường, dừng đỗ quy định, rẽ ngang dừng phải quan sát cẩn thận có tín... tiên phong nhiều lĩnh vực, có sức khoẻ, có tri thức cần có suy nghĩ đắn gương mẫu thực giải pháp thiết thực để góp phần giám thiểu tai nạn giao thông Xem thêm: Video giảng môn Văn học >>>>> Luyện
  • 2
  • 670
  • 0

Nhận thức của anh (chị) vể người thân yêu trong cuộc đời mình

Nhận thức của anh (chị) vể người thân yêu trong cuộc đời mình
Vậy là phượng lại bắt đầu đỏ, bằng lăng lại bắt đầu tím, một mùa hè nữa đang đến - mùa hè thứ 12, cũng là mùa hè cuối cùng trong đời học sinh của con. Bức thư gửi mẹ Mẹ yêu! Vậy là phượng lại bắt đầu đỏ, bằng lăng lại bắt đầu tím, một mùa hè nữa đang đến - mùa hè thứ 12, cũng là mùa hè cuối cùng trong đời học sinh của con. Thời gian trôi thật nhanh, nhanh đến mức con cũng chẳng kịp nhìn quãng đường mình đã đi qua. Chỉ đến bây giờ, khi đã ở cuối một con đường, con mới ngoảnh đầu lại, để rồi nhận ra mình đã đi được xa đến thế nào, mình đã trưởng thành ra sao. Và điều đặc biệt nhất, con đã nhận ra, đó là luôn có một ánh mắt dõi theo từng bước đi của con, luôn có một bàn tay sẵn sàng nâng con đứng lên mỗi khi vấp ngã. Con nhận ra rằng mẹ luôn ở bên con, kể cả khi con không ở bên mẹ. Ba năm học xa nhà, cứ ngỡ là con đã thoát khỏi sự "quản lý" của mẹ, nhưng ngẫm lại mẹ chi trở nên vô hình trên con đường của con mà thôi. Vô hình, nhưng mẹ vẫn ở đó, vẫn cùng con bước đi, và sẵn sàng xuất hiện bất cứ lúc nào con cần mẹ. Mẹ khéo léo và âm thầm giúp đỡ con, để con có thể cảm thấy mình đã tự lập hơn, trưởng thành hơn, nhưng con vẫn ở trong "vòng kiểm soát" của mẹ. "Vòng kiểm soát" đó, đối với con, đó là sự che chờ, bảo vệ, và hơn hết là yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho con. Ba năm học xa, con không ở nhà nhiều, không được nói chuyện với mẹ nhiều. Có những điều khó nói nên lời mà con chưa đủ can đảm để nói với mẹ. Mẹ biết, dân tự nhiên vẫn được gắn cái mác khô khan mà! Con chi đủ can đảm để viết thư này gửi đến mẹ, để mẹ biết rằng con biết ơn mẹ vô cùng, con yêu mẹ vô cùng.   Trong nhà, mẹ biết con nhớ gì nhất không? Con nhớ nhất đôi mắt của mẹ. Mắt con giống mắt mẹ, nên mỗi lần nhìn vào gương, con lại hình dung ra đôi mắt của mẹ. Nhưng mắt mẹ đẹp hơn mắt con nhiều. Mắt con có thêm đôi kính rồi, mắt mẹ vẫn sáng và trong. Con có thể tưởng tượng được đôi mắt ấy tràn ngập hân hoan đến thế nào khi con cất tiếng khóc chào đời. Con cũng biết từ giây phút đó, đôi mắt ấy lại phải gánh vác thêm một trách nhiệm làm mẹ, đó là trông nom cho con. Con biết lắm chứ, con nhớ lắm chứ. Ánh mắt đấy là sự khích lệ khi con chập chững bước những bước đi đầu tiên về phía mẹ. Ánh mắt đấy là sự vui sướng khi con cất tiếng gọi mẹ đầu tiên. Ánh mắt đấy là sự hãnh diện khi con bắt đầu cắp sách đến trường, mặc trên minh chiếc áo mới mẹ tự tay may cho con, hay khi nhìn con khoác trên mình bộ phục học sinh Nguyễn Trãi. Ánh mắt đây là sự tự hào khi con mang về ; điểm 10 đầu tiên, hay khi con hớn hở khoe mình đã đạt giải tỉnh, giải quốc gia. Ánh mắt đấy là sự trìu mến, khi con lon ton chạy ra đón mẹ đi làm về hay khi nhìn con ngồi xe ô tô 30 km từ trường trở về với mẹ. Ánh mắt đây là khoan dung khi con làm vỡ cái bát mẹ mới mua, hay khi con ngồi một cửa không dám vào nhà vì bài kiểm tra 3 điểm ở trong cặp. Ánh mắt đấy là sự xót xa khi thấy con bị ngã ngay trước cửa nhà, hay khi nhìn con thức đến đến hai giờ sáng để ôn thi. Con nhớ những ánh mắt đây lắm! Nhưng mẹ biết không, điều mà con nhớ hơn tất cả, đó lại là những giọt mắt của mẹ, những giọt nước mắt chảy vì con. Chỉ một lần thôi, nhưng để con nhớ và ân hận. Con đi học xa nhà, sa đà vào trò chơi điện tử. Mẹ biết và mẹ đã khóc. Con chắc lúc đấy mẹ phải sốc lắm, bởi ở cấp hai con là thế cơ mà. Vậy mà bây giờ, con lại thành thế này đây... Con ngồi lặng im chịu trận cơn thịnh nộ của ba nhưng con bàng hoàng khi nhìn thấy những nuớc mắt lăn trên má mẹ. Lúc đấy, con cũng sốc, bởi con chưa nhìn thấy mẹ bao giờ. Con chợt nhận ra rằng, mình đã phụ lòng của bố mẹ. Con tỉnh ngộ lúc gần như quá muộn: Bố định chuyển trường cho con về huyện. Nhưng long vị tha của mẹ đã đem đến cho con một cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Hình ảnh những giọt nước mắt của mẹ ám ảnh con, đủ sức lôi kéo con ra khỏi sự cám dỗ. Con tìm được đam mê ở môn Tin thay vì những trò chơi vô bổ. Những giọt nước mắt của mẹ đã làm con trưởng thành hơn rất nhiều và có ngày hôm nay. Con biết ơn những giọt nước mắt đây lắm, con tự hứa sẽ không bao giờ làm nước mắt của mẹ phải phung phí như vậy nữa. Con chỉ muốn được nhìn thấy mẹ rơi nước mắt vì hạnh phúc và vui sướng, đó là điều con sẽ cố gắng từ bây giờ cho đến cả mai sau.   Dạo này về nhà, con thấy đôi mắt mẹ mỏi mệt hơn, nhiều khi còn khoé mắt có nhiều vết chân chim hơn rồi. Suốt ngần ấy năm rồi đôi mắt mẹ đâu có được nghi ngơi nhiều, và có lẽ sau này vẫn vậy. Em con đã vào lớp một rồi. Một vòng quay 12 năm nữa lại bắt đầu với đôi mắt của mẹ. Con nhớ lại những sớm tinh mơ mẹ thức dậy lo bữa ăn cho cả nhà chuẩn bị quần áo rồi đưa con đến trường. Lại những ngày mẹ vất vả với chuyện cơ quan. Lại những buổi chiều mẹ hối hả đón con về, rồi tất bật trong bếp nấu bữa cơm tối. Lại những buổi tốì mẹ ngồi kèm con học, ánh mắt nghiêm cái thước lăm lăm trong tay, nhưng chẳng bao giờ dùng đến cả. Lại những khuya khi con đã yên giấc ngủ, mẹ lại miệt mài bên những trang sổ sách. Con vẫn nhớ một ngày của mẹ là thế, tuy rằng ba năm rồi, con không sống trong những ngày như vậy. Nhưng em con là em gái, hy vọng em sẽ làm tốt bổn phận làm người con hơn con, đỡ đần cho mẹ được nhiều hơn, để đôi mắt mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn, và đừng làm mẹ buồn rơi lệ như con từng gây ra. Một ngày nào đó, con hy vọng sẽ chỉ thấy ở đôi mắt của mẹ những nhìn vui tuơi không còn chút lo toan khi nhìn thấy hai đứa con đã khôn lớn trướng thành. Con đang đứng ở cuối chặng đường học sinh. Cổng trường học đang dần hé mở trước mắt. Con tin chắc rằng đôi mắt của mẹ cũng đã thấy điều đó. Cảm ơn mẹ đã dắt con đi qua những năm tháng tuổi ấu thơ, cảm ơn mẹ luôn ở bên con trong những năm tháng học trò, cảm ơn những giọt nước  mắt của mẹ đã giúp con tìm lại chính mình. Có lẽ con đã đủ trưởng thành để mình bước tiếp. Mẹ hãy dõi theo con tiến lên mẹ nhé! Tô Ngọc Linh (Lớp 12 Toán 1, Trường THPT chuyên Nguyễn Trãi, tỉnh Hải Dương) Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại học. ...khi nhìn thấy nuớc mắt lăn má mẹ Lúc đấy, sốc, chưa nhìn thấy mẹ Con nhận rằng, phụ lòng bố mẹ Con tỉnh ngộ lúc gần muộn: Bố định chuyển trường cho huyện Nhưng long... có lẽ sau Em vào lớp Một vòng quay 12 năm lại bắt đầu với đôi mắt mẹ Con nhớ lại sớm tinh mơ mẹ thức dậy lo bữa ăn cho nhà chuẩn bị quần áo đưa đến trường Lại ngày mẹ vất vả với chuyện quan Lại... Con nhớ ngày mẹ thế, ba năm rồi, không sống ngày Nhưng em em gái, hy vọng em làm tốt bổn phận làm người con, đỡ đần cho mẹ nhiều hơn, để đôi mắt mẹ nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng làm mẹ buồn rơi lệ gây
  • 2
  • 403
  • 0

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa
Ngày bé, tôi luôn háo hức mỗi khi năm mới đến. Nhưng bất chợt một hôm, tôi nhận ra mái tóc cha đã thoáng điểm một vài sợi trắng. Từ đó, tôi hiểu rằng bước đi của thời gian không phải chỉ tính bằng năm. Tôi bắt đầu chú ý hơn đến tháng, đến mùa. Khoảnh khắc chuyển mùa bỗng trở thành một mốc thời gian lắng đọng trong tôi. Tôi yêu và thích những khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời chuyển từ mùa hạ sang mùa thu mát mẻ. Những hạt mưa xuân lất phất bay, những chồi biếc trên cành cây đã điểm hay những cơn mưa ào ào, xối xả gọi mùa hè… tất cả những đổi thay nhiệm màu của trời đất ấy đều khiến lòng tôi xao động. Và hơn tất cả, thời khắc giao mùa giữa hạ và thu bao giờ cũng làm tôi phấp phỏng đến lạ lùng! Có lẽ bởi tôi yêu mùa thu nhất trong năm, tôi đợi thu về như đợi một người bạn đi xa quay trở lại…Thu sang thật là dịu nhẹ khi bỗng một ngày ai đó nhận ra, bầu trời dường như trong hơn, cao và xanh hơn. Cái nắng rát bỏng, đổ lửa của mùa hè đã dịu đi nhiều lắm. Bên kia, vài đốm lửa thoắt ẩn hiện giữa nền lá xanh sẫm của những bác phượng già. Có phải phượng đã chắt chiu bao nhiêu gió, bao nhiêu nắng, bao nhiêu mưa của hạ để chưng lọc nên những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy mà tạm biệt hạ và để đón thu sang? Dọc theo hai dãy phố, sắc bằng lăng cũng đã nhạt màu. Nó không còn ngăn ngắt tím đến nao lòng nữa. Con sông trước nhà không còn cuộn lên ngầu đỏ. Dòng sông trở nên dịu dàng, e ấp như cô bé tuổi mười lăm. Tất cả giăng giăng xung quanh ngôi nhà quen thuộc một không khí êm êm, dịu mát, mềm mại, khiến ta mỗi khi thức dậy đều mang một cảm giác bâng khuâng.Mới mấy hôm trước đây thôi ai cũng ngại ra đường vì nắng gắt, vì những cơn mưa bất chợt ập xuống không báo trước bao giờ, vì sấm chớp thình lình, nhưng hôm nay ta lại thèm được thong dong đạp xe dưới những hàng cây tán rộng. Ta bắt gặp những cô bé, cậu bé ngồi sau lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra bé con đang được mẹ dẫn đi chuẩn bị đồ dùng cho năm học mới. Ôi! Cái ngày đầu tiên tôi đi học thoáng vậy mà đã đến cả chục năm. Thời gian trôi qua nhanh thật! Miên man trong dòng ký ức, tôi nghe trong hơi gió thoang thoảng hương hoa sữa chưa kịp nồng, mới chỉ đủ gợi ra những vương vấn dịu êm.Thu đến, dường như ai cũng gượng nhẹ hơn. Nhịp sống chùng chình hơn, không còn quá ồn ào, hối hả. Những công sở, những ngôi trường sau lúc tan ca lặng ngắt, trầm tư. Những bến đò, những bờ sông, buổi chiều cũng bắt đầu hoang vắng.Trời chiều hơi se lạnh. Phải chăng vì thế mà mọi người chỉ mong sớm quây quần ấm cúng bên bữa cơm chiều. Một thoáng bâng khuâng, tôi nhớ tới lời cha: thời gian chảy trôi, mọi sự cũng đổi thay, cuộc sống sẽ có thêm ngã rẽ, hãy tự tìm lấy hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn băn khoăn “thế nào là hạnh phúc”. Chợt tôi nhìn sang bên kia con phố, một cụ bà dừng đẩy xe lăn, lấy ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay bên cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách khá dầy, giấy màu nâu xỉn, chậm rãi đọc và ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi bỗng hiểu thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc ấy là khi ta được mãi bình yên bên những người yêu quý. Hạnh phúc giản đơn và bình dị thế thôi.Trời đất chuyển mùa, lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc. Ta nhớ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta thấy mình mỗi ngày thêm mỗi lớn, thấy mình phải sống sao cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian.   loigiaihay.com
  • 1
  • 486
  • 0

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị)

Hãy ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về người thân yêu nhất của anh (chị)
Bố mẹ tôi công tác xa quê, công việc khiến bố mẹ tôi phải thường xuyên thay đổi chỗ ở. Vì thế, năm tôi lên ba tuổi, bố mẹ cho tôi về ở với bà nội. Năm đó, bà tôi đã gần bảy mươi tuổi. Bà tôi lưng hơi còng, nên trong bà rất già. Tôi ở cùng với anh trai và bà nội. Buổi sáng, bà đưa anh trai tôi đến trường rồi lại đưa tôi đến trường Mẫu giáo. Buổi trưa, bà đi đón cả hai anh em. Còn buổi chiều bà cho chúng tôi tha hồ chơi đùa với những đứa trẻ cùng xóm.Bà tôi có khuôn mặt rất hiền từ và một cặp mắt rất nhanh nhẹn. Bà thuộc nhiều ca dao, tục ngữ, câu đố, hò vè, nhất là trưyện Nôm. Bà thuộc từ câu đầu đến câu cuối của cuốn Truyện Kiều. Bà đọc Kiều không sai một câu nào, tôi mượn được của cô giáo dạy Văn tôi hồi lớp 9 cuốn Truyện Kiều để xác minh điều này. Bà còn kể chuyện Hoàng Trừu, chuyện Phạm Công – Cúc Hoa, Phạm Tải – Ngọc Hoa… Kho tàng truyện cổ tích của thì vô cùng phong phú. Đêm nào tôi cũng được nghe bà kể chuyện. Và mỗi đêm là một câu chuyện mói. Khi kể chuyện bà thường hỏi ý kiến của tôi về các nhân vật rồi bà giảng giải, theo cách của bà, nhiều khi khác với sự giảng giải của cô giáo, về các câu chuyện. Tôi rất thích thú phần bình luận của bà. Hằng đêm, một bàn tay bà phe phẩy chiếc quạt làm bằng lá cọ (bà không thích quạt điện vì nó làm bà thấy mệt), một tay bà lùa xuống dưới mớ tóc cháy nắng của tôi gãi nhẹ. Đó là cảm giác mà tôi thích nhất. Giọng kể chuyện rủ rỉ của bà bên tai đưa tôi vào những giấc ngủ êm đềm với bao nhiêu điều tốt đẹp.Bình thường, bà tôi rất khoẻ mạnh, bà chăm sóc cả hai anh em tôi rất chu đáo, khiến chúng tôi luôn cảm thấy đầy đủ, không bị thiệt thòi khi bố mẹ vắng nhà thường xuyên. Nhưng những lúc trái nắng trở trời, bà rất hay bị đau lưng. Bà thường bảo tôi lấy rượu ngâm gừng rồi bóp cho bà. Những lúc đó tôi thấy thương bà vô cùng. Bố tôi bảo, bà đau lưng vì lúc trẻ phải gánh nhiều lúa và làm nhiều việc nặng. Bà tôi còn biết cả chữ Hán, bố tôi bảo đó là do cụ tôi dạy bà học chữ.Tôi rất yêu bà và luôn tự hào về bà nội của mình. Sống bên bà tôi luôn cảm thấy rất bình yên. Bà đã cho tôi một tuổi thơ thật diệu kì. Tôi rất yêu môn Văn và thích học Văn. Bố tôi bảo, đó là vì tôi được hưởng một chút ít dòng máu của cụ truyền lại cho bà và bà truyền lại cho tôi.  loigiaihay.com
  • 1
  • 572
  • 0

Suy nghĩ của anh chị về tinh thần tự học.

Suy nghĩ của anh chị về tinh thần tự học.
Tự học là dựa trên cơ sở của những kiến thức và kĩ nãng đã được học ở nhà trường để tiếp tục tích lũy tri thức và rèn luyện kĩ năng. Hình thức này không có giới hạn về thời gian, nghĩa là học suốt đời. Tất cả học sinh trên một đất nước đều được học một chương trình như nhau nhưng trình độ rất khác nhau bởi kết quả học'tập của mỗi cá nhân còn phụ thuộc rất nhiều vào phương pháp và hiệu quả tự học của mỗi học sinh. Nói cách khác, tự học là một trong những nhân tố quyết định kết quả học tập của mỗi người. Học là hoạt động thu nhận kiến thức và hình thành kĩ nàng của một cá thể học tập nào đó. Hoạt động học có thể diễn ra dưới hai hình thức, dưới sự hướng dẫn của thầy, cô giáo - hoạt động này diễn ra trong những không gian cụ thể, thời gian cụ thể, những điều kiện và quy tắc cụ thể và có giới hạn về thời gian. Tự học là dựa trên cơ sở của những kiến thức và kĩ nãng đã được học ở nhà trường để tiếp tục tích lũy tri thức và rèn luyện kĩ năng. Hình thức này không có giới hạn về thời gian, nghĩa là học suốt đời. Thực tế ngày nay cho thấy cách học phổ biến của học sinh chưa mang lại hiệu quả cao. Nhiều bạn đã quá phụ thuộc vào các bài giảng của thầy cô trên lớp. Thầy cô dạy như thế nào thì hiểu và học như thế dẫn đến quá trình thụ động, thiếu suy nghĩ và sáng tạo. Và cũng chính vì chỉ học cô đọng trong các bài giảng bốn mươi lăm phút trên lớp của thầy cô mà dẫn đến tình trạng học sinh phải đi học thêm tràn lan. Mà khi đã học thêm tràn lan thì lại càng khiến mọi người không chịu tự học, càng thêm phụ thuộc vào việc học thêm. Hơn nữa, ngày nay khi việc học được nâng cao thì có quá nhiều sách tham khảo, văn mẫu, hướng dẫn... dẫn đến việc học sinh lười suy nghĩ trong khi làm các bài tập. Hậu quả của nhừng việc trên rất nặng nề vì sẽ dễ dẫn đến hiện tượng học vẹt - học thuộc bài nhưng không hiểu nội dung, vấn đề được nêu ra trong bài dẫn đến việc học xong là quên ngay, không làm được các bài tập thực hành, chỉ học lí thuyết suông, kiến thức sẽ ngày càng rỗng,... Một khi kiến thức đã trang bị không chắc chắn thì kết quả sẽ không bao giờ cao. Tinh thần tự học là ý thức học, ý thức ấy dần trở thành một nhu cầu thường trực đốì với chủ thể học tập; là có ý chí vượt qua mọi khó khăn, trở ngại để tự học một cách có hiệu quả; là có phương pháp học phù hợp với trình độ bản thân, hoàn cảnh điều kiện cụ thể. Nó chính là một chiếc chìa khóa đưa ta đến kho tàng tri thức, là điều kiện giúp ta thành công trong học tập. Nếu chúng ta biết tự học cho bản thân thì chúng ta chắc chắn sẽ thành công và nâng cao được tri thức của chính mình. Tự học giúp con người có được ý thức tốt nhất trong quá trình học: chủ động suy nghĩ, tìm tòi, khám phá, nghiên cứu và nắm được bản chất vấn đề từ đó tự học giúp ta tiếp thu được kiến thức từ nhiều nguồn khác nhau như sách, báo, từ truyền hình, từ bạn bè hoặc từ những người xung quanh, những kinh nghiệm sống của nhân dân. Tự học giúp ta có thể chủ động ghi nhớ các bài giáng trên lớp, tiết kiệm được thời gian, có thể tiếp thu một lượng kiến thức lớn mà vẫn hiểu và nắm chắc bài học. Và qua tự học, từ lí thuyết, chúng ta biết chủ động luyện tập thực hành, giúp ta có thể nhanh chóng hình thành kĩ năng, củng cố và nâng cao kiến thức đã học. Vì vậy, chủ động tự học sẽ giúp ta tìm ra được phương pháp học tốt nhất mang lại hiệu quả cao cho chính bản thân mình. Ví như các vị danh nhân nổi tiếng trên thế giới thành đạt trong sự nghiệp học tập, có được kiến thức uyên thâm cũng là nhờ biết chủ động tự học mà dần đến thành công. Đó là Thần đồng Lương Thế Vinh khi xưa, nhờ cố gắng chủ động tự học cộng với phẩm chất thông minh trời ban mà sau đỗ trạng, chế ra bảng cửu chương còn lưu truyền mãi đến ngày nay,... Hay vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam ta cũng đã từng nỗ lực tự học. Bác đã tự say mê tìm tòi học hỏi và đã thành công, thông thuộc được nhiều ngôn ngữ của các nước trên thế giới và tìm ra được con đường cứu nước, đưa cả dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp hướng đến nền độc lập, dân chủ, tự do, hạnh phúc ngày nay. Chính vì vậy, tự học là cách tốt nhất giúp ta tiến bộ hơn trong học tập, mang lại một kết quả học tập cao nhất. Nếu biết nỗ lực tự học, chúng ta sẽ thành công, sẽ có được một tương lai rộng mở cho chính mình. Nếu chúng ta học tập thành công, chúng ta sẽ trở thành những người có ích cho xã hội, đưa đất nước ngày càng đi lên, phát triển đến một tầm cao mới.  Trích: loigiaihay.com ...Chính vậy, tự học cách tốt giúp ta tiến học tập, mang lại kết học tập cao Nếu biết nỗ lực tự học, thành công, có tương lai rộng mở cho Nếu học tập
  • 2
  • 1,188
  • 0

Cảm nhận của anh(chị) về người đàn bà trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa

Cảm nhận của anh(chị) về người đàn bà trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa
“ Chiếc thuyền ngoài xa” ra đời ba năm trước thời điểm 1986 - mốc mà bất cứ một nhà văn Việt Nam xã hội chủ nghĩa nào cũng phải nhớ, như là năm khai sinh và tái sinh con đường nghệ thuật của mình, ít nhất là về tư thế cầm bút, họ được tự do. Nguyễn Minh Châu được coi là vị khai quốc công thần của triều đại văn học đổi mới. Bắt đầu từ Bức tranh, Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành, truyện ngắn Nguyễn Minh Châu tăng dần độ rung chấn vào cơ địa văn đàn đương thời, dự báo một cuộc bung trào nhung nham đổi mới triệt để của văn học nghệ thuật những năm sau đó. Cuộc bung trào nhung nham này như là một nhu cầu nội sinh, xuất phát từ chính bản thân văn học, mặt khác, từ chính những biến đổi lớn lao của đời sống xã hội. Nhà văn bắt buộc phải kiểm soát những nhu cầu ấy, rời xa nó tức là chuốc lấy cho mình con đường hẹp, mọi sáng tác chỉ như một phế liệu của nghệ thuật mà thôi. Nguyễn Minh Châu ý thức rất rõ nhu cầu của mình và nhu cầu của văn học. Ông từ giã chính ông, truy đuổi những cách khám nghiệm đời sống dưới góc nhìn và phương tiện mới. Trong Bức tranh và Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành, ít nhất, sự truy đuổi ấy đã đặt Nguyễn Minh Châu trước một thử thách triết học: sự tự nhận thức. Nhận thức không chỉ diễn ra dưới công năng của tư duy lí trí, mà dường như còn phải diễn ra bằng nhưng luồng xung của tiềm thức, của vùng sâu vùng sáng và vùng tối trong tâm hồn. Cơ mà, cũng phải thấy, đôi khi ông bất lực để lí giải, lí giải cho nhân vật và lí giải cho hiện thực. Nhân vật của ông vượt qua những giăng bẫy hiện thực mà ông chân thật dựng nên, rơi vào trạng thái “bất khả tri”. Sự tự nhận thức trở nên đau đớn, trở thành một vết thương sẵn sàng thức tỉnh. Ai nào biết được khuôn mặt trong bức tranh kia là khuôn mặt gì của thời đại, của thế hệ, của từng cá nhân; ai biết được người đàn bà tên Quì ấy mắc một chứng bệnh cá nhân hay của thế hệ, của thời đại…?. Không dễ dàng đưa ra kết luận, cũng như các nhân vật kia, không dễ dàng dập tắt ngọn lửa tự nhận thức trong mình, dập tắt đồng nghĩa với thiêu rụi sự sống. “Chiếc thuyền ngoài xa” nằm trong mạch sáng tác đòi hỏi cả độc giả và nhà văn phải nhận thức lại hiện thực. Hiện thực bây giờ không đơn giản là một vết xước rớm máu trên cánh tay trắng đẹp của cô gái thanh niên xung phong kia mà có lẽ, phải là vết xước trong tâm hồn. Ở đó, mỗi cá nhân là một chỉnh thể, một sở hữu của vết xước, bảo toàn và chưng cất nó khiến sự nhận thức mãi mãi không đưa ra một hệ số bằng lòng. Câu chuyện bắt đầu từ việc Phùng, phóng viên ảnh, đi “săn” một tấm hình chụp cảnh bình minh trên biển. Tấm hình kia phải là một tác phẩm nghệ thuật, dĩ nhiên, như anh nhận thức, cần tránh lặp lại, nhàm chán và quen thuộc. Phùng rời Hà Nội gần sáu trăm cây số, “phục” ở một bờ biển, nơi vẫn còn lưu dấu cuộc chiến tranh: đó là bãi chiến trường. Tâm thế Phùng là sẵn sàng chờ đợi, anh quen được Phác, một cậu bé thông minh ở vùng biển đó. Sau gần tuần lễ, anh chụp được khá nhiều tấm hình cảnh ngư dân đánh mẻ lưới cuối cùng lúc bình minh lên. Nhưng tấm hình để đời, kiệt tác mà anh hằng mong muốn thì chưa có. Nghệ thuật nhiếp ảnh, qua cách hành xử của Phùng, ít nhiều là thứ quà tặng của thiên nhiên. Và rồi thì anh cũng có một cảnh trời cho: “trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu trời sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng do ánh mặt trời chiếu vào… Toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào”. Những cảm xúc nghệ thuật mà Phùng đón nhận trước vẻ đẹp thiên nhiên quả làm cho ta cảm động. Nó là niềm hạnh phúc, nỗi sung sướng của kẻ luôn sẵn ý thức và trách nhiệm với con đẻ tinh thầnmình hằng tâm nuôi dưỡng. Phùng rơi vào trạng thái “lên đồng”, một trạng thái cần có trước lúc sinh thành những cảm xúc sáng tạo: “trong giây phút bối rối ấy, tôi tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lí của sự toàn thiện, khám phá cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn”. Vào khoảnh khắc đó, Phùng hoàn toàn thành tâm với nghệ thuật, nó vừa là cái toàn thiện, cái đạo đức, cái trong ngần, vừa là hạnh phúc…Anh được nó nâng đỡ, ban tặng đồng thời sáng tạo nó, cảm nhận nó. Và trong chốc lát anh “bấm liên thanh một hồi hết một phần tư cuốn phim”. “ Cái đẹp tuyệt đỉnh của ngoại cảnh vừa mang lại” trong ống kính có lẽ là cái đẹp đạo đức của thiên nhiên. Thiên nhiên, ngay cả khi dữ dội nhất, tàn nhẫn nhất, người ta vẫn thu được khoảnh khắc rất đẹp: núi lửa, tia chớp, sóng thần, bão cát … Thiên nhiên là bản thể tự nó. Cái gọi là “vẻ đẹp” kia chẳng qua là một chuỗi những thỏa thuận nằm ngoài nó, do con người tạo nên. Nhưng câu chuyện đột nhiên chuyển sang một hướng khác, sau khoảnh khắc trời cho ấy, Phùng rơi vào một khoảnh khắc, một tình huống “hiện thực cuộc sống” ban cho. Chính từ lúc này, Phùng vấp phải một thách đố khác, có lẽ còn nghiệt ngã hơn cả sự sáng tạo nghệ thuật – thách đố lí giải, nhận thức hiện thực. Trước cảnh tượng liền kề với khoảnh khắc nghệ thuật, Phùng kinh ngạc đến mức “trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra mà nhìn. Thế rồi chẳng biết từ bao giờ, tôi đã vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới”. Phùng lao tới nơi người đàn ông “tấm lưng rộng và cong như lưng một chiếc thuyền, hàng lông mày cháy nắng rủ xuống hai con mắt đầy vẻ độc dữ” đang dùng chiếc thắt lưng quật tới tấp vào lưng người đàn bà “cao lớn với những đường nét thô kệch”, “lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két”… Nhưng Phùng đã bị cản lại bởi “bóng một đứa con nít”, đó là Phác, con trai của cặp vợ chồng kia. Phác giật chiếc thắt lưng từ tay người đàn ông, lão “dang thẳng cánh tay cho thằng bé hai cái tát”. Rồi lão lẳng bặng bỏ đi về phía bờ nước để trở về thuyền. Kết thúc cái cảnh tượng ấy, “bãi cát lại trở về với vẻ mênh mông và hoang sơ”, chỉ còn Phùng, cậu bé Phác và tiếng sóng ngoài khơi, tất cả chìm vào cõi im lặng… Có lẽ, đó là một hiện thực “quái đản”. Một hiện thực hiển nhiên mà không thể lí giải. Người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng sự hành hạ của chồng. Người chồng đánh đập vợ tàn nhẫn như một thói quen, vô cảm và bản năng. Những đứa con bất lực nhìn cảnh bạo lực diễn ra ở chính cha mẹ chúng. Tất cả đều im lặng, triền miên ở ngay nơi chiến tranh vừa đi qua. Tất cả đều diễn ra đằng sau cái vẻ đẹp đơn giản và toàn bích của thiên nhiên. Một hiện thực quái đản xâm lấn ngay sau phút giây hạnh phúc của người nghệ sĩ. Một nỗi đau và dìm nén nỗi đau, một bình yên và phá hoại bình yên, một dư chấn và một khoảng lặng cứ đan cài nhau giữa muôn trùng tiếng sóng biển. Và rồi, cũng như trong câu chuyện cổ quái đản, tất cả đều biến mất, tất cả cứ lặp lại… Lần thứ hai chứng kiến, Phùng trở thành người hùng, anh đánh quật gã đàn ông vũ phu bằng cú đánh của người “không cho phép hắn đánh một người đàn bà, cho dù đó là vợ và tự nguyện rúc vào xó bãi xe tăng kín đáo cho hắn đánh …”. Phùng nhân danh một người lính- những người đã đổ máu để giành lại bình yên cho đồng bào mình, chăng? Hay ở anh còn có một động cơ “đạo đức” của người nghệ sĩ - người biết thưởng thức và giữ gìn vẻ đẹp toàn thiện chứ không phải là toàn ác, tha hóa? Phùng đã nhờ Đẩu, người bạn đồng ngũ nay là chánh án huyện phụ trách địa bàn, can thiệp vào trường hợp gia đình vợ chồng thuyền chài này. Những cú đánh của Phùng chỉ là phản ứng nhất thời, anh cần đến tiếng nói của một quan tòa. Nhưng rút cuộc, cả Đẩu và Phùng chỉ như những đứa trẻ, đi hết bất ngờ rồi phẫn nộ rồi im lặng trước lời thú tội, kể lể của người đàn bà: “Đây là chị nói thành thực, chị cảm ơn các chú. Lòng các chú tốt, nhưng các chú đâu có phải là người làm ăn… cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhọc”. Hóa ra, ở người đàn bà xấu xí và tội nghiệp này là cả một hiện thực “bất khả tri”. Bà nhẫn nhục chịu đựng sự hành hạ của chồng như chức phận mà mình có được, thỏa nguyện vì chức phận đó. Trong thâm tâm bà, những nỗi đau đớn mà mình gánh chịu xứng đáng như thế vì bởi bà… đẻ nhiều con quá. Điều đó đồng nghĩa với cái đói, cái nghèo khổ còn bám riết lấy gia đình này. Nhưng thực tế, cái đói, cái nghèo khổ đâu chỉ bởi bà đẻ nhiều, mà nó cũng là một thiên chức rất đàn bà thôi. Trong lời thú tội ngậm ngùi, chân thật và tê tái của bà, có những câu hỏi không dễ trả lời, những mâu thuẫn khó giải thích: để yêu thương và sống qua muôn nỗi khó khăn, cơ cực, đôi khi người ta phải chấp nhận sự tàn nhẫn, tha hóa, phi đạo đức. Người chồng vốn dĩ hiền lành, nghĩa hiệp. Sự khốn cùng, mong manh của đời sống chài lưới đã biến ông ta thành vũ phu. Có phải là một Chí Phèo, một quĩ dữ bước ra từ cái làng chài hẻo lánh kia không? Tại sao, dưới xã hội mới này, nơi mà “giấc mơ đại tự sự” đã lan tỏa trong mọi không gian nhỏ hẹp của đời sống, vẫn có những mảnh đời đau đớn, tha hóa kia? Hành động vũ phu hay là sự bế tắc, hay là sự giải thoát của những con người tội nghiệp?. “Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu…Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão…đưa tôi lên bờ mà đánh…”. Rõ ràng, đây là một giải thoát trong bế tắc, một giải thoát đẫm nước mất và đau đớn. Cả Đẩu và Phùng đều thốt lên: “Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được”. Họ không thể hiểu tại sao hai con người nhỏ bé kia lại chấp nhận sống và yêu thương bằng kiểu lạ lùng như vậy. Dù lời kể của người đàn bà phần nào giúp họ nhận ra những ẩn ức thẳm sâu nhưng họ vẫn dừng lại trên bờ vực của sự nhận thức hiện thực. Họ chưa thể nào dò thấu đáy sâu của nỗi ẩn ức kia cũng như hiện thực đang diễn ra trước mặt họ. Tình huống mà Phùng không lường trước trong chuyến đi này có phải là tình huống dựng của nhà văn? Nhà văn đặt nhân vật và độc giả vào một tình huống phải nhận thức. Nhưng nhân vật đã không lí giải được hiện thực, tiếng nói của quan tòa cũng trở nên lạc lõng. Họ chấp nhận nó bằng những thỏa thuận bên ngoài. Cơn bão biển khơi lại nổi lên, biển động, gia đình thuyền chài này rất có thể lại phải nhịn ăn, đói rách. Cái cảnh tượng thường tình kia, sẽ lại xẩy ra. “Con sói con” - cậu bé Phác, lại phải thủ một con dao trong mình để trấn áp người cha, trấn áp người đàn ông lầm lũi kia… Những dự cảm buồn như vết xước trở đi trở lại trong tâm hồn. Những tâm hồn đầy vùng tối. Phùng đã có một tấm hình để đời, được treo ở nhiều nơi, nhất là trong các gia đình sành nghệ thuật. Nhưng ám ảnh về cảnh tượng đằng sau bức ảnh thì không thể xóa mờ. Đằng sau vẻ đẹp vĩnh hằng kia cũng là nỗi đau vĩnh viễn. Nghệ thuật đã che giấu, khỏa lấp cái tha hóa, phi đạo đức? Hay nghệ thuật “bất khả tri” trước hiện thực ?. Cũng như chiếc thuyền ngoài xa, nghệ thuật chỉ có thể nắm bắt được cái bóng của nó, cái bóng của hiện thực. Vẻ ngoài của nghệ thuật, đôi khi như màn sương làm “mờ hóa” khả năng tri nhận ở chúng ta. Bất khả tri trở thành niềm day dứt của người nghệ sĩ. Với người nghệ sĩ, thiên chức là ngưỡng vọng và sáng tạo một vẻ đẹp toàn thiện nhưng sẽ là kẻ tội đồ nếu vẻ đẹp ấy làm che khuất và quên đi những bất hạnh trong đời. Cái đẹp không chỉ là đạo đức, nó là sự phản tỉnh. Cá nhân Phùng, Đẩu sẽ không đủ sức lí giải, chấm dứt bi kịch của gia đình thuyền chài kia. Họ chưa đủ làm ánh sáng để xua đi vùng tối trong tâm hồn những con người bé nhỏ, khổ đau. Trước vẻ đẹp của thiên nhiên, Phùng hoàn toàn thấu nhận. Trước số phận của người đàn bà, Phùng là người ngoài cuộc. Mâu thuẫn đó dường như đeo đẳng suốt hành trình sáng tạo của nghệ thuật. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một truyện ngắn giàu chất điện ảnh do có sự gia tăng của kiểu chi tiết – hình ảnh. Trường đoạn Phùng chứng kiến người chồng hành hung vợ là trường đoạn được kể bằng hình ảnh. Nó diễn ra dưới một cú quay toàn cảnh kéo dài. Kịch tính đến nghẹt thở, bất ngờ đến choáng váng. Yếu tố “động” của chi tiết được bao bọc trong sự yên tĩnh của cảnh, cảm giác máy quay không di chuyển. Lời thoại rút giảm tối đa, những hình ảnh khô khốc và bạo liệt. Tiếng nghiến răng ken két của gã đàn ông vũ phu, tiếng thắt lưng quật tới tấp vào người đàn bà ngưng đọng giữa tiếng sóng biển. Thứ âm thanh dẫn dắt cảm xúc người đọc - người xem vào những mao mạch trí nhớ khác nhau, hoặc rát buốt hoặc tê cóng hoặc câm nín. Kết thúc trường đoạn, cảnh vật trở nên bình lặng, yên ả như chưa hề nhuốm sắc thái bạo lực khốc liệt. Một sự trả về hờ hững của thiên nhiên. Ống kính dừng lại ở một khoảnh khắc bình yên mà nhức buốt tâm can…Sử dụng yếu tố điện ảnh, Nguyễn Minh Châu tạo nên hiện thực gần như một cuốn phim tư liệu, chân thực và xúc động. Là kiểu truyện ngắn mở ra tình huống nhận thức, Nguyễn Minh Châu còn sử dụng tính biểu tượng. Biểu tượng từ việc đặt tên nhân vật (Phùng - gặp gỡ, chứng kiến, ngụ ý người quan sát; Đẩu - vị phán quyết; Phác - sự thuần hậu, ngụ ý một phẩm chất của nghệ thuật; đứa con gái của vợ chồng thuyền chài – nàng tiên cá, ngụ ý vẻ đẹp bí ẩn mà cuộc sống ban tặng ) đến biểu tượng trung tâm: chiếc thuyền ngoài xa. Chiếc thuyền ngoài xa hay là sự bất khả tri, là một hiện thực khác chìm khuất sau những điều chúng ta có thể kiểm soát và chứng kiến được? Chiếc thuyền ngoài xa mãi mãi là một khát vọng tìm kiếm, với tới để níu giữ, để nhìn lại. Khi chiếc thuyền vẫn còn ở ngoài xa, những định giá và huyễn tưởng về nó vẫn chỉ nằm trong một lớp sương mờ ảo mà thôi. Năm 1983, khi Chiếc thuyền ngoài xa ra đời, đất nước vẫn chưa thoát khỏi dư chấn của chiến tranh, đời sống nhân dân vô cùng khó khăn. Số phận cá nhân nằm im dưới lớp băng hà của “giấc mơ đại tự sự”. Với những dự cảm thời cuộc sắc bén và tài năng nghệ thuật của mình, Nguyễn Minh Châu đã giúp lớp băng hà kia có những vết nứt cần thiết. Vết nứt để nhìn ra vùng tối, và có thể, đón nhận vùng sáng. Tham khảo thêm bài: ... thành người hùng, anh đánh quật gã đàn ông vũ phu cú đánh người “không cho phép đánh người đàn bà, cho dù vợ tự nguyện rúc vào xó bãi xe tăng kín đáo cho đánh …” Phùng nhân danh người lính- người. .. chị nói thành thực, chị cảm ơn Lòng tốt, đâu có phải người làm ăn… đâu có hiểu việc người làm ăn lam lũ, khó nhọc” Hóa ra, người đàn bà xấu xí tội nghiệp thực “bất khả tri” Bà nhẫn nhục chịu đựng... hiểu được, hiểu được” Họ hiểu hai người nhỏ bé lại chấp nhận sống yêu thương kiểu Dù lời kể người đàn bà phần giúp họ nhận ẩn ức thẳm sâu họ dừng lại bờ vực nhận thức thực Họ chưa thể dò thấu
  • 3
  • 748
  • 3

Nhận định của anh (chị) về việc thực hiện những phương pháp quản lí hành chính nhà nước trong các cơ quan nhà nước hiện nay

Nhận định của anh (chị) về việc thực hiện những phương pháp quản lí hành chính nhà nước trong các cơ quan nhà nước hiện nay
Nhận định của anh (chị) về việc thực hiện những phương pháp quản lí hành chính nhà nước trong các cơ quan nhà nước hiện nay ... với phương pháp kinh tế Quá trình thực phương pháp hành quan nhà nước:  Thực phương pháp hành hình thức sau đây: • Ra văn pháp quy quy phạm pháp luật hành chính: chủ thể quản lí hành nhà nước. .. đơn phương, chấp hành điều hành phương pháp hành theo thẩm quyền, pháp luật quy định Như vậy, phương pháp hành sử dụng quyền lực quyền lực hợp pháp - Trong phương pháp hành chính, bên nhân danh... phương pháp cần thiết hoạt động quản lý quan quản lý hành nhà nước phải dùng quyền lực nhà nước để quản lý Tuy nhiên phương pháp hành phải tiến hành khuôn khổ pháp luật đặc biệt phương pháp hành
  • 16
  • 502
  • 3

Nhận thức của anh (chị) về di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh của Việt Nam. Liên hệ với một di tích mà anh (chị) hiểu biết nhiều nhất

Nhận thức của anh (chị) về di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh của Việt Nam. Liên hệ với một di tích mà anh (chị) hiểu biết nhiều nhất
... liệu quan trọng giúp việc biên soạn lịch sử trái đất lịch sử dân tộc từ thời tiền/sơ sử tới thời kỳ lịch sử sau Hệ thống di tích lịch sử - văn hóa danh lam thắng cảnh có giá trị to lớn nguồn tài... dẫn kỳ lạ du khách Giá trị hệ thống di tích lịch sử - văn hóa danh lam thắng cảnh mang lại cho du khách hiểu biết lịch sử dân tộc, lịch sử địa phương, tri thức đặc điểm tự nhiên, giá trị thẩm... khách Việt Nam, mảnh đất di tích, từ miền núi tới hải đảo có di tích lịch sử - văn hóa, danh lam thắng cảnh Hàng vạn di tích nguồn tài nguyên vô giá cho việc khai thác du lịch bền vững Khái quát hệ
  • 18
  • 429
  • 0

Nhận thức của anh (chị) về di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh? Liên hệ thực tế với một di tích mà anh chị có sự quan tâm

Nhận thức của anh (chị) về di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh? Liên hệ thực tế với một di tích mà anh chị có sự quan tâm
... di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh hoạt động nhằm phục hưng lại di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh bị hủy hoại sở liệu khoa học di tích lịch sử - văn hóa, danh lam thắng cảnh... tu bổ, tôn tạo Di tích lịch sử văn hóa- danh lam thắng cảnh 1.1 Một số khái niệm di tích lịch sủ văn hóa- danh lam thắng cảnh Khoản 3, thuộc Điều Luật Di sản văn hóa năm 2001, sửa đổi bổ sung... thành di tích Đối với di tích cấp tỉnh, phải đồng ý văn quan có thẩm quyền văn hóa, thể thao du lịch cấp tỉnh; di tích quốc gia di tích quốc gia đặc biệt, phải đồng ý văn Bộ trưởng Bộ Văn hóa,
  • 11
  • 359
  • 0

Cảm nhận của anh chị về đoạn thơ sau trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Cảm nhận của anh chị về đoạn thơ sau trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh
Đề: Cảm nhận của anh chị về đoạn thơ sau trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh:“Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắc Dẫu ngược về phương nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh một phương Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dù muôn vời cách trở ” ... Nơi em nghĩ Hướng anh phương” Yêu Văn Học !!! - III Văn chương xưa nói hay chung thủy tình yêu Xuân Quỳnh vẫ có cách nói riêng Thông thường, người ta nói xuôi nam ngược bắc Xuân Quỳnh lại nói xuôi... có chuyển dời anh điểm hướng đến tìm hành trình xuôi ngược em - Câu thơ “Hướng anh phương” hiểu hướng phương anh Đời người có phương hướng với người phụ nữ yêu có hướng phương anh mà - Tuy nhiên,... nhà thơ vững tin vào tình yêu Cho nên chiều ngang tương quan xuôi – ngược, Bắc – Nam đầy biến động, nhà thơ dụng lên chiều dọc đầy thủy chung: “Hướng anh phương” Câu thơ thách thức bất trắc Về
  • 4
  • 1,343
  • 2

Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh chị về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa

Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh chị về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa
Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùaNgười đăng: Mưa bụi Ngày: 03102018Bài viết tập làm văn số 1 ngữ văn lớp 10 đề: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa. Sau đây, tech12h gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.Bài mẫu 1: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang thuBài mẫu 2: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang xuânBài mẫu 3: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang thuBack to topBài mẫu 1: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang thuDàn bàiMở bài: Thời khắc chuyển mùa luôn là khoảnh khắc đẹp, nhưng tôi thích nhất là khi trời chuyển sang thuThân bài:Tôi yêu mùa thu nhất trong năm, tôi đợi thu về như đợi một người bạn đi xa quay trở lại...Thu sang thật là dịu nhẹ bầu trời dường như trong hơn, cao và xanh hơn.Những cảnh phượng rực đỏ cuối mùa tạm biệt mùa hạ, những cánh bằng lăng đã nhạt màu,....Thu đến ta bắt gặp những cô bé, cậu bé ngồi sau lưng mẹ xúng xính, hân hoan chuẩn bị cho năm học mới...Thu đến, ai cũng nhẹ nhàng hơn, nhịp sống chùng chình hơn, không còn quá ồn ào, hối hảKết bài: Trời đất chuyển mùa, lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc: ta nhớ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi...Bài làmNgày bé, tôi luôn háo hức mỗi khi năm mới đến. Nhưng bất chợt một hôm, tôi nhận ra mái tóc cha đã thoáng điểm một vài sợi trắng. Từ đó, tôi hiểu rằng bước đi của thời gian không phải chỉ tính bằng năm. Tôi bắt đầu chú ý hơn đến tháng, đến mùa. Khoảnh khắc chuyển mùa bỗng trở thành một mốc thời gian lắng đọng trong tôi. Tôi yêu và thích những khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời chuyển từ mùa hạ sang mùa thu mát mẻ.Những hạt mưa xuân lất phất bay, những chồi biếc trên cành cây đã điểm hay những cơn mưa ào ào, xối xả gọi mùa hè... tất cả những đổi thay nhiệm màu của trời đất ấy đều khiến lòng tôi xao động. Và hơn tất cả, thời khắc giao mùa giữa hạ và thu bao giờ cũng làm tôi phấp phỏng đến lạ lùng Có lẽ bởi tôi yêu mùa thu nhất trong năm, tôi đợi thu về như đợi một người bạn đi xa quay trở lại...Thu sang thật là dịu nhẹ khi bỗng một ngày ai đó nhận ra, bầu trời dường như trong hơn, cao và xanh hơn. Cái nắng rát bỏng, đổ lửa của mùa hè đã dịu đi nhiều lắm. Bên kia, vài đốm lửa thoắt ẩn hiện giữa nền lá xanh sẫm của những bác phượng già. Có phải phượng đã chắt chiu bao nhiêu gió, bao nhiêu nắng, bao nhiêu mưa của hạ để chưng lọc nên những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy mà tạm biệt hạ và để đón thu sang? Dọc theo hai dãy phố, sắc bằng lăng cũng đã nhạt màu. Nó không còn ngăn ngắt tím đến nao lòng nữa. Con sông trước nhà không còn cuộn lên ngầu đỏ. Dòng sông trở nên dịu dàng, e ấp như cô bé tuổi mười lăm. Tất cả giăng giăng xung quanh ngôi nhà quen thuộc một không khí êm êm, dịu mát, mềm mại, khiến ta mỗi khi thức dậy đều mang một cảm giác bâng khuâng.Mới mấy hôm trước đây thôi ai cũng ngại ra đường vì nắng gắt, vì những cơn mưa bất chợt ập xuống không báo trước bao giờ, vì sấm chớp thình lình, nhưng hôm nay ta lại thèm được thong dong đạp xe dưới những hàng cây tán rộng. Ta bắt gặp những cô bé, cậu bé ngồi sau lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra bé con đang được mẹ dẫn đi chuẩn bị đồ dùng cho năm học mới. Ôi Cái ngày đầu tiên tôi đi học thoáng vậy mà đã đến cả chục năm. Thời gian trôi qua nhanh thật Miên man trong dòng ký ức, tôi nghe trong hơi gió thoang thoảng hương hoa sữa chưa kịp nồng, mới chỉ đủ gợi ra những vương vấn dịu êm.Thu đến, dường như ai cũng gượng nhẹ hơn. Nhịp sống chùng chình hơn, không còn quá ồn ào, hối hả. Những công sở, những ngôi trường sau lúc tan ca lặng ngắt, trầm tư. Những bến đò, những bờ sông, buổi chiều cũng bắt đầu hoang vắng. Trời chiều hơi se lạnh. Phải chăng vì thế mà mọi người chỉ mong sớm quây quần ấm cúng bên bữa cơm chiều. Một thoáng bâng khuâng, tôi nhớ tới lời cha: thời gian chảy trôi, mọi sự cũng đổi thay, cuộc sống sẽ có thêm ngã rẽ, hãy tự tìm lấy hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn băn khoăn thế nào là hạnh phúc. Chợt tôi nhìn sang bên kia con phố, một cụ bà dừng đẩy xe lăn, lấy ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay bên cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách khá dầy, giấy màu nâu xỉn, chậm rãi đọc và ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi bỗng hiểu thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc ấy là khi ta được mãi bình yên bên những người yêu quý. Hạnh phúc giản đơn và bình dị thế thôi.Trời đất chuyển mùa, lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc. Ta nhớ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi... Ta thấy mình mỗi ngày thêm mỗi lớn, thấy mình phải sống sao cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian.Back to topBài mẫu 2: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang xuânDàn bàiMở bài: Những cơn mưa phùn kèm theo cái rét cắt da cắt thịt đã lui dần nhường chỗ cho những cơn mưa phùn bay lất phất chào đón mùa xuânThân bài: Thời khắc giao mùa, thiên nhiên đất trời vẫn ở trong trạng thái dùng dằng, níu kéo giữa cái se se lạnh của mùa đông và sự ấm áp mà những làn gió xuânNgười ta vẫn nói mùa xuân là mùa của trăm hoa đua nở.... loài nào cũng kiêu hãnh phô hết vẻ đẹp của mìnhMùa xuân đến mang theo những cơn mưa bụi kèm theo cái se se lạnh còn sót lại của mùa đôngNhìn những cánh én chao nghiêng trên bầu trời cao rộng, ta giật mình nhận ra: mùa xuân đã gần lắm rồiXuân đến mang lại sức sống cho cảnh vật và khiến cho lòng người thêm háo hức, chờ mong.Mùa xuân cũng là mùa của đoàn tụ, sum họp, của những sự khởi đầu mới mẻ....Kết bài: Xuân đến làm cho con người gần gũi với thiên nhiên hơn, tâm hồn ta như cũng rộng mở hơn, chan chứa tình yêu quê hướng đất nước...Bài làmNhững cơn mưa phùn kèm theo cái rét cắt da cắt thịt đã lui dần nhường chỗ cho những cơn mưa phùn bay lất phất. Và kìa, vài tia nắng nhỏ tuy còn yếu ớt những đang cố vươn mình xuyên qua những tâng mây. Phải chăng mùa xuân đang về rồi?Xuân đến tự lúc nào mà chẳng hề báo trước. Thời khắc giao mùa, thiên nhiên đất trời vẫn ở trong trạng thái dùng dằng, níu kéo giữa cái se se lạnh của mùa đông và sự ấm áp mà những làn gió xuân mang lại. Trải qua những ngày đông tháng giá, đất trời ủ mầm, chắt chiu sự sống để giờ đây bừng dậy thật mãnh liệt. Trên những cành cây trơ trụi đã thấy thấp thoáng vài cái lá non xanh biếc, thoát khỏi lớp vỏ xù xì để vươn lên đón nắng trời. Người ta vẫn nói mùa xuân là mùa của trăm hoa đua nở. Hòa chung nhịp điệu với đất trời, theo gót bước chân của nàng xuân kiều diễm, phải chăng hoa cũng bừng khoe sắc để góp vui vào không khí tràn trề sức sống của mùa xuân. Muôn loài hoa, loài nào cũng không chịu kém cạnh loài nào, đều đang kiêu hãnh phô hết vẻ đẹp của mình để cho vạn vật thưởng thức, bức tranh xuân vì thế càng thêm phần phong phú, rực rỡ. Những chú bướm như đang vờn với gió xuân, bay lượn dập dờn để thưởng thức hương thơm ngào ngạt mà hoa cỏ mang đến. Một nét đặc trưng mà chỉ có mùa xuân mới có: đó là những cơn mưa bụi. Không phải là cơn mưa rào xối xả như trút nước của mùa hạ, cơn mưa phùn kèm theo cái lạnh tái tê của mùa đông, mưa bụi chỉ lất phất bay, không đủ làm ướt áo: “Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy”Những cơn mưa xuân làm cho khung cảnh mùa xuân thêm lãng mạn, hạt mưa li ti đậu trên những chiếc lá, cả trên mái tóc, bờ vai của người đi đường. Mưa giăng mắc trong không gian, đem theo sự ẩm ướt hòa quyện cùng ấm áp. Nhìn những cánh én chao nghiêng trên bầu trời cao rộng, ta giật mình nhận ra: mùa xuân đã gần lắm rồi. Và tiếng trống giòn giã, những chiếc cờ đủ màu sắc kéo lên đủ để biết một mùa lễ hội nhôn nhịp nữa đang gấp rút được chuẩn bị. Không khí mùa xuân rộn ràng khắp nơi nơi làm cho lòng ta không khỏi xốn xang đến lạ.Ai có tâm hồn yêu cái đẹp chắc đều một lần rung động trước mùa xuân. Xuân đến không chỉ mang lại sức sống cho cảnh vật mà cũng làm cho lòng người thêm háo hức, chờ mong. Ta cảm thấy trong ta có cái gì bồi hồi, xao xuyến lạ. Có lẽ là tâm trạng khi đã bước sang một năm mới với bao hi vọng, niềm vui mới, những khởi đầu mới. Xuân đến cũng làm tâm hồn ta như trẻ lại, cùng chung nhịp đập với đất trời đón chào một mùa xuân mới ngập tràn sự sống. Mùa xuân cũng là mùa của đoàn tụ, sum họp. Bên nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa hồng, cả gia đình ngôi quây quần ấm áp. Sau một năm làm việc bận rộn, vất vả, giờ đây là giây phút nghỉ ngơi để mọi người trò chuyện, sẻ chia tâm sự, để những muộn phiền, lo lắng cùng năm cũ trôi về phía sau. Với những em thơ, mùa xuân đến làm thắm hồng thêm đôi má, bước sang năm mới cũng đánh dấu thêm một bước trưởng thành về thể chất lẫn tâm hồn. Các em hồn nhiên, vui sướng khi được may bộ quần áo mới, nghe tiếng pháo hoa rộn ràng một góc trời.Xuân đến làm cho con người gần gũi với thiên nhiên hơn, cảm nhận được từng sự biến đổi tinh tế của đất trời trong thời khắc giao mùa. Tâm hồn ta như cũng rộng mở hơn, chan chứa tình yêu với quê hương, đất nước, con người. Yêu mến mùa xuân, nhưng ta cũng không nên quên đi những ngày đông rét buốt. Có những ngày đông ấy, ta mới trân trọng hơn những mùa xuân ấm áp.Back to topBài mẫu 3: Thiên nhiên và con người trong thời khắc trời chuyển sang thuDàn bàiMở bài: Hạ đang dần qua đi, một mùa thu mới đang đến gần bởi những chuyển biến nhẹ nhàng tinh tế của đất trờiThân bài:Trời thu cao và xanh, những đám mấy trắng dạo chơi cùng gió thu se se lạnhHoa sữa Hà Nội hương tỏa hương nồng nàn mang đến cho ta một cảm giác bồi hồi xao xuyếnNhớ lại những kỉ niệm ngày thơ bé mỗi độ thu vềThu sang mang một vẻ đẹp riêng biêt, đó là chút dịu dàng và duyên dáng của cô gái yêu kiều bước vào tuổi trưởng thànhThu đến, lũ học sinh tiếc nuối những ngày hè chơi thỏa thích và hào hứng cho năm học mới.....Kết bài: Trong khoảnh khắc giao mùa hạ sang thu, đất trời thiên nhiên như đang “trở mình” một cách duyên dáng....Bài làmHạ đang dần qua đi, một mùa thu mới đang đến gần. Trong khoảnh khắc giao mùa hạ thu này, đất trời có những biến chuyển nhẹ nhàng mà tinh tế. Và ngay cả trong đời sống con người cũng có những chuyển biến tinh vi.Một sớm tinh mơ thức dậy, thấy bầu trời sao mà cao xanh thế. Những đám mây trắng thơ thẩn dạo chơi cùng làn gió thu se se lạnh: “Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắ” (Thu điếu Nguyễn Khuyến). Một không khí mát mẻ dễ chịu của mùa thu đang dần thay thế cái oi bức, nóng nực của những hôm hè mới qua. Rồi chiều tà buông xuống, thả tâm hồn mình dạo trên con phố đông đúc người xe, tôi chợt nhận ra rằng những tiếng ve như đã ngơi dần thay vào đó một bản nhạc du dương vang khắp phố phường: “Hà Nội mùa thu Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu…”. Cái nắng chói chang của buổi chiều hè cũng trốn đâu mất rồi chỉ còn lại những tia nắng thu nhạt nhòa. Làn gió heo mây se lạnh hòa vào hương hoa sữa nồng nàn mang đến cho ta một cảm giác bồi hồi xao xuyến. Đêm đến trời hơi se lạnh, khiến người ta bất giác rùng mình. Những chiếc lá xanh đang ngả dần sắc vàng, thỉnh thoảng gió vô tình thổi khiến lá kia giật mình rơi xuống lòng đường.Trong ao bây giờ, những bông sen trắng, sen hồng mỗi lúc một úa tàn, trái lại những bông hoa cúc trong vườn lại ngày một nở rộ. Trong khoảnh khắc ngày, lòng tôi trỗi lên một cảm giác bồi hồi xao xuyến. Tôi hẵng còn nhớ, hồi tôi còn bé, vì thường xuyên bận công tác, nên bố mẹ tôi cho tôi về quê ở với bà một thời gian. Nhà bà có một vườn hoa trồng toàn hoa cúc. Cứ mỗi đợt thu về, hoa cúc thi nhau nở rộ, phủ kín cả khu vườn. Lúc ấy, mỗi sáng tôi đều thức dậy từ rất sớm, cùng bà ra ngoài vườn tưới nước, chăm sóc cho vườn cúc. Cúc trong vườn lớn nhanh lắm, chẳng mấy chốc khu vườn ngập tràn hoa cúc. Bà thường chọn những bông cúc khô có màu trắng ngà pha thành trà hoa cúc cho tôi uống. đến tận bây giờ tôi vẫn không sao quên được hương thơm dịu nhẹ từ những cốc trà hoa cúc bà pha ngày nào.Không tràn trề sức sống như lúc vào xuân, cũng không sôi động, náo nhiệt như những ngày đầu hạ và chẳng lạnh lung thu mình lại suy tư giống những ngày chớm đông, thu sang mang một vẻ đẹp riêng biêt. Có chút dịu dàng và duyên dáng như một cô gái yêu kiều đang bước vào tuổi trưởng thành. khoảnh khắc thu sang thật tuyệt và trong những giây phút ấy, tôi chợt nhận ra rằng không chỉ riêng thiên nhiên mới có sự biến đổitrong thế giới nội tâm con người cũng có những biến chuyển mới. Thu về, mang cho ta chút nhớ nhung xao xuyến, ấy là làn sương hạ chùng chình trước ngõ nhà ai, nửa muốn đi nửa muốn ở: “Sương chùng chình qua ngõ” (Hữu Thỉnh). Ấy là học sinh tiếc nuối tạm biệt chuỗi ngày nghỉ hè được tung tăng khắp bãi cỏ, được thả diều chăn trâu mỗi buổi chiều,… thu về, cũng mang cho ta cảm giác háo hức mong chờ. Mong chờ ngày tựu trường, được gặp lại bạn bè thầy cô của thế hệ học sinh. Và thu về, cũng mang theo những nỗi lo toan trăn trở. Ấy là mái tóc cha đang bạc từng ngày, là vầng trán mẹ mỗi lúc một nhiều nếp nhăn vì lo cho con cái bước vào năm học mới.Trong khoảnh khắc giao mùa hạ sang thu, đất trời thiên nhiên như đang “trở mình” một cách duyên dáng. Tâm hồn con người như cũng “lột xác” nhẹ nhàng. Và tôi mong lắm thu ơi, mau đến đây đi thu:Thu đến đây Chừ, mới nói răng?Chừ đây, buồn giận biết bao ngăn?Tìm cho những cánh hoa đang rụngTôi kiếm trong hoa chút sắc tàn...(Thu Lưu Trong Lư) ... bài: Trong khoảnh khắc giao mùa hạ sang thu, đất trời thiên nhiên “trở mình” cách duyên dáng Bài làm Hạ dần qua đi, mùa thu đến gần Trong khoảnh khắc giao mùa hạ thu này, đất trời có biến chuyển. .. sót lại mùa đơng o Nhìn cánh én chao nghiêng bầu trời cao rộng, ta giật nhận ra: mùa xuân gần o Xuân đến mang lại sức sống cho cảnh vật khiến cho lòng người thêm háo hức, chờ mong o Mùa xuân mùa. .. hương, đất nước, người Yêu mến mùa xuân, ta khơng nên qn ngày đơng rét buốt Có ngày đông ấy, ta trân trọng mùa xuân ấm áp Back to top Bài mẫu 3: Thiên nhiên người thời khắc trời chuyển sang thu
  • 5
  • 34
  • 0

Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh chị về một người thân yêu nhất

Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh chị về một người thân yêu nhất
Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhấtNgười đăng: Mưa bụi Ngày: 03102018Bài viết tập làm văn số 1 ngữ văn lớp 10 đề: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất. Sau đây, tech12h gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.Bài mẫu 1: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất MẹBài mẫu 2: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất BốBài mẫu 3: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất Ông nộiBack to topBài mẫu 1: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất MẹDàn bàiMở bài: Mẹ người đã giành cả cuộc đời cần mẫn, khó nhọc hi sinh vì tôiThân bài: Mẹ đã chắt từng giọt sữa ngọt thơm tình mẹ, chan chứa máu mồ hôi và nước mắt nuôi tôi lớn khôn.Tả chi tiết về mẹ: dáng người mẹ đẹp, mắt mẹ dài màu nâu, nụ cười mẹ sáng và tươi.....Tính cách của mẹ: người ôn hòa, cởi mở và độ lượng, tha thứ, lòng bao dung.........Mẹ cho tôi những gì tưởng như ngọt ngào, đẹp đẽ và cao thượng nhất của tình mẫu tử.Mẹ có tính cách, phong thái của một người phụ nữ có sự hòa quyện hài hòa, thống nhất giữa cổ điển và hiện đại, giữa dông và tây.Mẹ là người đồng hành cùng tôi trên bao chặng đường, là người quan tâm, lo lắng cho tôiTôi thầm biết ơn và yêu mẹ nhiều lắm....Kết bài: Mẹ là ánh sáng đêm soi đời con những lúc tăm tối nhất, là ngọn lửa hồng làm ấm những đêm đông, là tia nắng mai chan chứa mật ngọt và năng lượng để sợ con đuối sức trên đường dài.Bài làmMỗi lần lắng dịu con tim, nghe bồi hồi những câu thơ của Chế Lan Viên, tôi lại thao thức nhớ về mẹ, người đã giành cả cuộc đời cần mẫn, khó nhọc hi sinh vì tôi:“Con dù lớn vẫn là con của mẹĐi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”Mẹ đã chắt từng giọt sữa ngọt thơm tình mẹ, chan chứa máu mồ hôi và nước mắt nuôi tôi lớn khôn. Trong trái tim nhỏ bé của mình, có lẽ mẹ chính là người thiêng liêng và ý nghĩa nhất với tôi.Mẹ tôi năm nay đã sống trọn bốn chục xuân của đất trời. Không còn ở cái tuổi hai mươi, những mẹ luôn suy nghĩ cởi mở và nhanh chóng hào nhập với tâm lí tuổi tôi, vì thế luôn rất hiểu và bên cạnh tôi mọi lúc. Mẹ cao dong dỏng, dáng người mẹ đẹp với cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Đôi mắt mẹ dài màu nâu, đôi mắt tưởng như có thể thấu trọn cái tim non nớt, bé bỏng và cả những suy nghĩ thơ ngây trong đầu tôi. Mẹ luôn dùng đôi mắt bao dung, độ lượng để chăm sóc và giáo dục tôi nên người. Nụ cười mẹ sáng và tươi như ánh mặt trời, soi đường chỉ lối cho tôi ở mỗi chặng đường dù gian nan và khó khăn cỡ mấy. Có mẹ ở bên tôi như được tiếp thêm sức mạnh, mẹ là ánh sáng bất diệt trong lòng tôi. Mẹ tôi là người ôn hòa, cởi mở và độ lượng. Mẹ nói, sự tha thứ, lòng bao dung và độ lượng sẽ cởi trói cho tâm hồn chật hẹp của ta khỏi những toan tính vị kỉ. Vậy nên, mẹ cho tôi những gì tưởng như ngọt ngào, đẹp đẽ và cao thượng nhất của tình mẫu tử. Làng trên xóm dưới, công việc nhà ai mẹ có điều kiện giúp đỡ, luôn hết mình, vì thế mà bà con xóm dưới rất yêu quý và tôn trọng mẹ tôi. Nhớ những sáng mùa đông, tôi còn cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, mẹ đã lọ mọ dậy từ 5h sáng để chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Những bát cơm nóng hổi,những bát cháo thịt ngọt thương tình mẹ, những tô phở mới trong trẻo, thơm ngát hương tình quê làm sao. Tôi lại như được ấm lòng hơn trong tình yêu ấy. Mẹ quả là người phụ nữ Việt Nam, mang vẻ đẹp rất Á Đông, rất nền nã và thi vị. Tuy là người của nhiều thập kỉ đã qua nhưng mẹ vẫn mang những suy nghĩ tích cực, hiện đại và mới mẻ chứ không còn gò khuôn, lạc hậu như trước. Chính vì thế trong tính cách, phong thái của mẹ luôn là sự hòa quyện hài hòa, thống nhất giữa cổ điển và hiện đại, giữa dông và tây. Chính vì thế mẹ như bác sĩ tâm lí của tôi vậy, luôn cho tôi những lời khuyên chân thành, đằm thắm. Cho tôi một sự giáo dục đầy đủ, trọn vẹn như chính vẻ đẹp tâm hồn mẹ vậy.Hồi nhỏ tôi nhớ có lần, mẹ cùng tôi tập xe tôi đã sơ ý làm mẹ bị thương và để lại vết sẹp trên tay. Tới tận bây giờ nó vẫn còn, nó nhắc tôi một tuổi thơ êm đềm, thơ dại và tinh nghịch khi có mẹ ở bên. Những tháng năm dầm mưa, dãi nắng, mẹ chèo lái, bươn chải nuôi tôi bằng tất cả dòng máu nóng của mình. Mỗi lần nhìn sâu vào những nếp nhăn của mẹ, tôi thấy hiện lên những yêu thương, những trăn trở, lo lắng ấy vẫn cứ theo tôi suốt cả một đời, chưa bao giờ nguội tắt. Đến cả khi đã lớn tưởng như con chim non có thể tung cánh trên bầu trời của riêng mình, tôi bỗng chợt nhận ra, vùng trời của tôi, cả khi biết bay và khi đang học bay cớ sao lại bình yên như vậy, hóa ra là nhờ có mẹ luôn sát cánh, luôn âm thầm lặng lẽ ở bên. Đau nỗi đau của tôi, cùng cười cùng khóc với những đau khổ và niềm vui tôi có được. Ôi, người mẹ, người cho tôi sự sống quý giá như tôi đang được hưởng, con cảm ơn và xin lỗi mẹ rất nhiều.Mẹ là ánh sáng đêm soi đời con những lúc tăm tối nhất, là ngọn lửa hồng làm ấm những đêm đông, là tia nắng mai chan chứa mật ngọt và năng lượng để sợ con đuối sức trên đường dài. Con dù lớn, nhưng những tháng năm đơn thuần và non nớt ấy của con sao đong đầy, đo đếm được những giọt nước mắt, những giọt máu, mồ hôi và tình yêu mẹ chảy trong huyết quản cho con.Back to topBài mẫu 2: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất BốDàn bàiMở bài: Với tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.Thân bài: Bố không may mắn như bao người khác khi mới 40 tuổi bố đã phải sống chung với bệnh tậtTừ một chàng trai khỏe mạnh, phong độ, nay bố người gầy gầy, teo teo, đôi lông mày rậm, nước da sạm đen...Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh...Gia đình không khá giả, hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời ngã bóng....Những lúc bệnh tật hành hạ, nhìn bố quằn quoại em cảm thấy thương bố vô cùngTôi luôn tự hào và hãnh diện khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khóBố luôn dạy chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạoChính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập, tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bốKhi cuộc sống đã dần khá lên, bố lại rời xa chị em tôi đến một nơi thật xa....Kết bài: Bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Bài làmTrong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 3848 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng...Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với tử thần, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.Back to topBài mẫu 3: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về một người thân yêu nhất Ông nộiDàn bàiMở bài: Nghe đài phát thanh vang lên ca khúc người lính, làm tôi chợt nhớ đến ông nội.Thân bài: Nội tôi được nhiều người ví như ông bụt, ông tiên vởi sự hiền lành và giản dịÔng đã già nhưng đẹp lão, mái tóc đã bạc nhiều nhưng vẫn còn sót lại vài sợi tóc đenTrong nhà, tôi là người được ông yêu thương nhất, lúc nào ông cũng sợ tôi bị đau, bị đói, bị mệt...Nhớ lại những lúc còn bé, tôi luôn làm cho ông buồn phiền, lo lắng...Về già, ông bị tai biến nằm một chỗ tôi thương ông lắm....Mấy năm sau, ông mất tôi đã khóc rất nhiều, đó là một nỗi đau vô cùng lớn đối với tôi....Ông bỏ lại tôi, bỏ lại những gì ông đã cho tôi, ông bỏ tôi để đến một vùng đất xa, rất xa mà không chờ đến ngày tôi đền đáp lạiGiờ đây tôi đã lớp 10, nỗi đau cũng dần dịu đi nhưng lòng tôi vẫn nhớ ông thật nhiềuKết bài: Ông là người bạn tuổi thơ của tôi, cũng là người đã nâng đỡ tâm hồn tôi trong suốt những năm tháng ấu thơ....Bài làmĐời mình là một khúc quân hành...Đời mình là bài ca chiến sĩ... – Đài phát thanh của thôn đang vang lên khúc ca của người lính năm xưa. Tôi nằm trên giường mà bỗng nhiên cảm thấy lòng bâng khuâng đến lạ. Có lẽ bài hát hào hùng kia đã làm tôi nhớ đến ông nội – người mà tôi yêu quý nhất, bởi lẽ ông rất thích ca khúc này và vẫn thường bật đài lên cho tôi nghe.Có những người miêu tả ông giống như ông Bụt, có người lại nói ông giống một ông Tiên. Những tôi chẳng thấy thế, vì ông nội của tôi rất đỗi giản dị mà thân thương trong kí ức tôi. Ông không có bộ râu dài như ông Bụt, cũng chẳng có một bộ tóc trắng xóa như ông Tiên trong truyện cổ tích. Ông đặc biệt vì ông là ông nội của tôi thế thôi. Kí ức non nớt của tôi vẫn còn lưu giữ hình ảnh của ông khi ấy, một ông cụ đã già nhưng đẹp lão, mái tóc đã bạc nhiều nhưng vẫn còn sót lại vài sợi tóc đen. Mẹ tôi nói tóc ông lấm tấm hoa râm. Cho đến bây giờ, hình ảnh ông trong tôi đã nhạt phai ít nhiều, nhưng ánh mắt ông thì không đời nào tôi quên được. Đôi mắt ấy chẳng còn tinh anh như thời ông còn trẻ, mà đã thoáng có chút mờ đi vì tuổi đã xế chiều. Thế mà đôi mắt ấy lại luôn trao cho tôi ánh nhìn thật ấm áp. Đôi bàn tay ông, đôi bàn tay đã bế bồng tôi suốt những năm tháng còn thơ bé, đã nổi lên những đường gân xanh bóng, ngoằn ngoèo. Lưng ông đã còng xuống. Da ông đã nhăn nheo đi cả rồi. Ông thường chống cây gậy do đích thân tôi chọn mà đi thăm hỏi hết họ hàng làng xóm. Đến bây giờ, tôi vẫn tưởng nhưng có bóng hình ông đang chầm chậm chống từng bước gậy đi trên con đường làng quê tôi thuở nào.Mọi người nói tôi được ông chiều nhất nhà. Mà đúng thế thật, khi tôi lớn, đã biết hiểu chuyện tôi mới hiểu ông thương tôi nhiều đến như thế. Ngày bé, ông chính là người thay bố mẹ chăm sóc cho tôi khi mẹ đi làm. Ngày nào tôi cũng quấn quýt bên ông. Ông sẵn sàng đứng ra bảo vệ tôi khỏi bất cứ ai, lúc nào ông cũng sợ tôi bị đau, bị đói, bị mệt. Thế mà hồi bé tôi đã từng cho rằng những quan tâm hỏi han ấy của ông là phiền phức. Con bé tôi ngày ấy đã giận ông thật nhiều, đã cứng đầu rất nhiều khiến ông phải buồn. Ngày bé lúc nào tôi cũng được chăm sóc và trông nom bởi ông tôi. Nhưng tôi chẳng bao giờ nghĩ đến một điều, là sẽ đến lúc ông phải rời xa tôi mãi mãi...Ông bị tai biến nằm liệt một chỗ. Ông không thể nói cũng chẳng thể cử động được người. Tôi khóc, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn. Ông ở nhà bác tôi chữa bệnh, còn tôi, một cô nhóc, lại trở về với công việc hằng ngày. Mỗi lần lên thăm ông, ông khều khều tay tôi như muốn nắm lấy. Lúc nào tôi lên ông cũng khóc. Tôi thương ông lắm, tôi rất nhớ ông và tôi biết ông cũng muốn nhanh chóng khỏi bệnh để còn về quê chơi với tôi nữa. Nhưng mấy năm sau, ông mất...Tôi đã khóc rất nhiều. Ông mất khi mà tôi chưa hề đền đáp công ơn cho ông một lần. Ông mất khi mà tôi mới chỉ là một cô học sinh lớp 5. Ông mất khi tôi mới bắt đầu lớn, khi mới biết hiểu những gì ông đã hi sinh cho tôi. Người ông đáng kính của tôi đã rời xa tôi thật rồi. Ông bỏ lại tôi, bỏ lại những gì ông đã cho tôi, ông bỏ tôi để đến một vùng đất xa, rất xa nào đó mà tôi không thể biết. Ông ra đi rồi, con biết phải làm sao?6 năm đã qua đi. Giờ đây tôi đã trở thành một cô học sinh của trường cấp 3, đã trở thành một người thiếu nữ. Nỗi đau mất ông dần dần đã dịu đi trong lòng tôi. Và tôi nhớ ông thật nhiều, nhớ tất cả những cử chỉ, hành động, nhớ cả những việc ông đã làm cho tôi. Tôi nhớ ông da diết, ông ơi, nếu ông còn sống, nhất định con sẽ ngoan ngoãn hơn với ông, nhất định con sẽ nghe lời ông và không cau có như ngày xưa nữa. Nhưng ông đã đi xa rồi, và tất cả những gì mà đến nay tôi đã hiểu, cũng chỉ để dành cho một mình tôi mà thôi.Tiếng đài vừa dứt. Bài hát ca lên khúc ca ngày xưa của ông khiến lòng tôi chợt bật lên tiếng nức nở. Ông là người bạn tuổi thơ của tôi, cũng là người đã nâng đỡ tâm hồn tôi trong suốt những năm tháng ấu thơ. Ông ơi, ông hãy yên nghỉ, con hứa sẽ cố gắng hết sức để có một tương lai rộng mở, không phụ công mong mỏi của ông ngày nào. ... 2: Ghi lại cảm nghĩ chân thực anh (chị) người thân yêu - Bố Dàn • Mở bài: Với tơi, hình ảnh người bố mãi lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tơi tận sau • Thân bài: • o Bố không may mắn bao người. .. Hình ảnh bố ln ấp ủ lòng Những kỷ niệm, tình cảm bố dành cho con, ơm ấp, trân trọng, linh hồn Back to top Bài mẫu 3: Ghi lại cảm nghĩ chân thực anh (chị) người thân yêu - Ông nội Dàn • Mở bài:... người đáng để thương yêu dành nhiều tình cảm Nhưng bạn nghĩ rằng, người thân yêu bạn chưa? Với người câu trả lời ông bà, mẹ, anh chị bạn bè chẳng hạn Còn riêng tơi, hình ảnh người bố mãi lửa thiêng
  • 6
  • 34
  • 0
1 2 3 4 .. >