Tổng hợp tài liệu :

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Vi phạm pháp luật – một số vấn đề lí luận thực tiễn ở Việt Nam hiện nay

Vi phạm pháp luật – một số vấn đề lí luận và thực tiễn ở Việt Nam hiện nay
Trong xã hội ta, pháp luật thể hiện ý chí của nhân dân, đem lại hạnh phúc cho nhân dân . 5. Bùi Xuân Phái, Luận văn thạc sĩ luật học, Vi phạm pháp luật – một số vấn đề lí luận thực tiễn ở Vi t Nam hiện nay, Trường Đại học Luật Hà Nội, 2001.. xử lý Mai C. theo những quy định của pháp luật. C. KẾT LUẬN Vi phạm pháp luật luôn là một đề tài rộng lớn. Vi c nghiên cứu cấu thành vi phạm pháp luật
  • 7
  • 1,413
  • 4

“Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Ý kiến của M.Xi-xê-rông (nhà triết học La Mã cổ đại) gợi cho anh (chị) những suy nghĩvề việc tu dưỡng học tập của bản thân. - văn mẫu

“Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Ý kiến của M.Xi-xê-rông (nhà triết học La Mã cổ đại) gợi cho anh (chị) những suy nghĩ gì về việc tu dưỡng và học tập của bản thân. - văn mẫu
Bài làm 1 “ Ý nghĩa là nụ hoa Lời nói là bông hoa Việc làm là quả ngọt”. Thật đúng như vậy, cuộc sống của chúng ta có ý nghĩa như thế nào là tùy thuộc vào cách thể hiện của mỗi con người. Một quan niệm có nội dung tương tự: “ Mọi […] cam nhan tinh canh le loi cua nguoi chinh phu, Ngki kuan ve t0n su tr0ng dao, nghị luận về hút thuốc lá, giai thich cau an qua nho ke trong cay, dan bai hinh tuong su thi cua nhan vat Tnu, Phan tich nhan vat phung, em hay thuyet minh ve tac gia nguyen du, Phan tich nhan vat phung chiêc thuyen ngoai xa, cảm nhận về vẻ đẹp của người lính trong bài thơ tây tiến, hay ta mot tran lu lut . " khác của bài viết trên: • moi pham chat cua duc hanh la o trong hanh dong • m i ph m chất của đức hạnh là ở trong hành dộng • M i ph m chất của đức hạnh là ở trong hành động • moi pham chat. người. M t quan ni m có nội dung tương tự: “ M i ph m chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Vậy đức hạnh là gì? tại sao hành động lại là nơi chứa đựng m i ph m chất của đức hạnh? Trước hết. thiện bản thân m nh. Muốn thế, chúng ta phải thể hiện qua hành động, qua hành vi cử chỉ hằng ngày của chúng ta. vì vậy, m i ph m chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Đức hạnh là gì? Đức hạnh
  • 2
  • 5,434
  • 35

Sự phối hợp điều hành các công cụ chính sách tiền tệ thực hiện mục tiêu kiểm soát lạm phát tác động đến hoạt động kinh doanh của NHTM những vấn đề lý luận thực tiễn ở việt nam hiện nay

Sự phối hợp điều hành các công cụ chính sách tiền tệ thực hiện mục tiêu kiểm soát lạm phát và tác động đến hoạt động kinh doanh của NHTM  những vấn đề lý luận và thực tiễn ở việt nam hiện nay
. hành các công cụ chính sách tiền tệ thực hiện mục tiêu kiểm soát lạm phát tác động đến hoạt động kinh doanh của ngân hàng thương mại II.1 Thực trạng của việc sử dụng các công cụ của chính sách. VIỆN HÀNH CHÍNH VĂN PHÒNG ĐẠI DIỆN TẠI MIỀN TRUNG  TIỂU LUẬN MÔN: NGÂN HÀNG THƯƠNG MẠI Sự phối hợp điều hành các công cụ chính sách tiền tệ thực hiện mục tiêu kiểm soát lạm phát tác động đến. động đến hoạt động kinh doanh của NHTM những vấn đề lý luận thực tiễn hiện nay ở Việt Nam. GVHD: PGS. TS. Nguyễn Đắc Hưng Học viên: Lâm Thái Bảo Ngọc Lớp CH TCNH 04C Huế, 5/2012. MỤC LỤC 
  • 20
  • 297
  • 0

Rèn kĩ năng xác định kiến thức xây dựng bố cục cho bài văn Biểu cảm về một tác phẩm văn học cho học sinh lớp 7

Rèn kĩ năng xác định kiến thức và xây dựng bố cục cho bài văn Biểu cảm về một tác phẩm văn học cho học sinh lớp 7
. thịt; khát khao về một mái ấm gia đình b. Xây dựng bố cục: Giống như bài biểu cảm về một tác phẩm thơ, dạng bài biểu cảm này cũng dựa trên bố cục của bài biểu cảm về một tác phẩm văn học nói chung sinh giỏi hay phụ đạo học sinh yếu. 14 PHẦN III: KẾT LUẬN ******** Việc Rèn kĩ năng xác định kiến thức xây dựng bố cục cho bài văn biểu cảm về một tác phẩm văn học không thể không chỉ làm trong. dạn chọn áp dụng đề tài: Rèn kĩ năng xác định kiến thức xây dựng bố cục cho bài văn& quot; Biểu cảm về một tác phẩm văn học& quot; đã thu được những kết quả nhất định. Việc đưa ra kinh nghiệm
  • 19
  • 1,166
  • 1

NÂNG CAO KỸ NĂNG LÀM BÀI VĂN NGHỊ LUẬN về MỘT TÁC PHẨM VĂN XUÔI CHO HỌC SINH KHỐI 12 THI TỐT NGHIỆP

NÂNG CAO KỸ NĂNG LÀM BÀI VĂN NGHỊ LUẬN về MỘT TÁC PHẨM VĂN XUÔI CHO HỌC SINH KHỐI 12 THI TỐT NGHIỆP
Trong chương trình Ngữ văn 12, các tác phẩm đoạn trích văn xuôi chiếm một vị trí quan trọng. Vì thế, trong đề thi tốt nghiệp đại họccao đẳng, câu hỏi về tác phẩm văn xuôi luôn chiếm một tỷ lệ cao, khoảng 50 % trở lên. Ở phần phần riêng dành cho phần lựa chọn, nếu đề theo chương trình cơ bản là thơ, thì đề theo chương trình Nâng cao sẽ là văn xuôi, ngược lại. Trong thực tế, khi kiểm tra thi tốt nghiệp hay đại học cao đẳng, học sinh chúng ta lại thích lựa chọn câu hỏi về tác phẩm, đoạn trích văn xuôi nhiều hơn. . Tinh thần thể dục của Nguyễn Công Hoan. Giáo viên : Nguyễn Văn Tường 1 Bài tập 2: Hãy tìm hiểu sự khác nhau về từ ngữ, về giọng văn giữa hai văn bản Chữ người tử của Nguyễn Tuân Hạnh phúc. hành của Nguyễn Ái Quốc - Hạnh phúc của một tang gia, trích Số đỏ của Vũ Trọng Phụng - Vợ Nhặt của Kim Lân - Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu - Những đứa con trong gia đình của Nguyễn. tích nhân vật Tnu trong Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành. Giáo viên : Nguyễn Văn Tường 5 - Vẻ đẹp của người đàn bà hàng chài trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa của Nguyễn Minh Châu. - Phân tích nhân vật
  • 11
  • 1,882
  • 18

nghị luận về một tác phẩm văn học, đó là văn bản hoàng lê nhất thống chí hồi thứ 14 trong sách giáo khoa ngữ văn 9 tập 1

nghị luận về một tác phẩm văn học, đó là văn bản  hoàng lê nhất thống chí  hồi thứ 14 trong sách giáo khoa ngữ văn 9 tập 1
. tác phẩm văn học, đó là văn bản: Hoàng Lê Nhất thống chí- Hồi thứ 14 trong sách giáo khoa Ngữ Văn 9 tập 1 . 2. Mục tiêu giải quyết tình huống:Áp dụng các kiến thức của môn Ngữ văn, Địa lý, Giáo. học làm người, những kỹ năng sống… Tác phẩm Hoàng Lê Nhất thống chí” của nhóm Ngô Gia văn phái là một tác phẩm văn học có giá trị về nhiều mặt. Hồi thứ 14 phần trích trong sách Ngữ văn 9 tập. Văn (phân tích một tác phẩm hay một nhân vật văn học, trong một bài văn nghị luận) . Bạn ấy mong em giúp đỡ để có thể hoàn thành bài tập về nhà của mình. Bài tập của bạn yêu cầu nghị luận về một
  • 6
  • 1,079
  • 2

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
. Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh chị những cảm nghĩ sâu sắc nhất trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tu i trẻ hiện nay Cập nhật lúc: 24/06/2015 16:05 pm Danh mục: Ngữ Văn. Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra. ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học là tiếng nói của lý trí, văn học là tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm
  • 9
  • 559
  • 3

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay

Về một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay
Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó là những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái cái màu đỏ ấy trong cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ" ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy" trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ - nhà thơ quá cố. Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó là những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy". Có thể lúc đầu đó chỉmột tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái gì đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy: CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bồng nắng vàng lên rực rỡ Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé ỊỊÌữ lùn mõi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Cây si xanh gọi họ đến ngồi Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai Ngày mai sẽ là ngày sum họp Đã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những lá si người chồng ấy đã ra đi... Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào “Khi Tổ Quốc cần, họ biết sống xa nhau ” Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi Như không hề có cuộc chia ly... Trong cuộc sống, chia ly là chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên là trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về" - giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng. Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe một cái gì rất lạ đang xáo trộn trong tôi: Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngậy sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ. Cũng vẫn là khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngời"trong nắng thu "vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém gì cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập,  hình ảnh nọ nổi sắc màu kia, tất cả ngời lên trong một hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng chiếc nón trắng giản dị, rất Việt Nam. Đã có cuộc chia ly nặng nề, bàng bạc một nỗi buồn, day dứt nỗi đau khiến cho người thiếu phụ “bịn rịn vào chàng" rồi những con người ấy “bước đi một bước thây thây lại dừng". Một cuộc chia ly như thế đọng lại trong lòng người ra đi người ở lại những nỗi buồn tê tái, nó chỉ giục người đi hãy mau mau quay về, cho dù cái đích mà mình phải tới còn rất xa, cho dù nhiệm vụ được giao rất quan ưọng, có ý nghĩa. Đó là cảnh đi lính ngày xưa: vướng víu, buồn tủi, nặng trĩu lo âu trong lòng người đi, kẻ ở. Tế Hanh, khi còn là một chàng thanh niên tiểu sản trong xã hội cũ những năm trước Cách mạng, cũng đã viết về tâm trạng của một cuộc chia ly, mặc dù tác giả không phải là người trong cuộc: Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu Ngàn đời không đủ sức đi mau Có chi vướng víu trong hơi máy Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau (Những ngày nghỉ học - Tế Hanh) Đó là tâm trạng thường gặp trong những cuộc chia ly trước kia, nó nặng nề như những toa tàu “'nặng khổ đau", nó nghẹn ngào bịn rịn, cái tình quyến luyến đó dĩ nhiên phải có, nhưng đến mức như vậy, nó sẽ thành một nỗi đau canh cánh trong lòng người ra đi. Sự “lưu luyến" ấy có ích gì? Cái buồn ấy tê tái quá, bi sầu quá... khiến ta tưởng như đằng sau cái ngày hôm nay xa cách, tiễn biệt là chuỗi ngày vô vọng, bặt tin xa. Cái “ngày mai" tiếp nối  cái “ngày hôm nay" của họ dường như bị đóng kín. Nhưng rồi đã đến lúc cuộc chia ly đã mang sắc màu lạc quan, đẹp đẽ, đã ánh lên sức mạnh của niềm tin. Đó là khung cảnh: Một buổi sáng mai  Anh bước chân ra đi ... người vợ, chị nông dân tiễn chồng đi tòng quân, đã hứa với chồng “Giải thi đua em giật". ... người chồng ra đi dặn vợ: Ruộng mình quên cày xáo Nên lúa chín không đều Nhớ lấy để mùa sau Nhà cố làm cho tốt Khác với người chinh phụ xưa kia, chị nông dân trong Thăm lúa của Trần Hữu Thung đã biến những giọt nước mắt đau đớn thành nụ cười tin tưởng. Đôi lứa ấy nghĩ đến một ngày mai hạnh phúc, sum họp. Ngày mai ấy sẽ đến khi cái ngày mai của dân tộc đến với mỗi con người. Tình cảm của chị nông dân có cái gì đó ấm áp lắm, chưa nói ra thành lời, nhưng tất cả sự nồng cháy, thương yêu, tất cả tình yêu, nỗi nhớ hy vọng tất cả những giọt nước mắt trong sáng lại được thể hiện một cách cao đẹp, mạnh mẽ hơn qua sắc đỏ của màu áo, trong cái yêu thương của vườn cây xanh, của Cuộc chia ly màu đỏ. Cũng vẫn là giọt nước mắt, nhưng nét mới về chất so với những giọt nước mắt của người chinh phụ xưa kia. Cũng vẫnnhững giọt nước mắt, nhưng nó “long lanh nóng bỏng sáng ngời", nó lấp lánh ánh sáng của tình yêu cao thượng một lẽ sống đẹp đẽ. rồi cái chất của nhà thơ, đồng nhất với nhân vật trữ tình, đã cất lên tiếng nói, tiếng nói tin yêu về một ngày mai: Ngày mai sẽ là ngày sum họp Đã kia sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những mắt lá người chồng ấy đã ra đi... Một tình yêu được nói đến với vườn hoa, với gốc cây si thì còn gì đẹp hơn. hợp lý hơn. Nhưng một cuộc chia ly lại được nói lên bằng tiếng nói về một ngày mai ấy, thì chỉ bây giờ đây ta mới gặp, mới cảm, mới hiểu. Tứ thơ như đọng lại với cái màu đỏ chói chang, cái màu đỏ của niềm tin hy vọng, cái màu đỏ ấy cứ cháy lên trong lòng bạn, lòng những lứa đôi. Có những lứa đôi còn đang sống bình thản trong những vườn hoa, dưới những căn nhà khi họ đọc bài thơ này họ sẽ suy nghĩ, phải suy nghĩ, có thể hạ sẽ tiến đến "cuộc chia ly màu đỏ" ấy. Có những lứa đôi đã xa nhau, khi đọc bài thơ này sẽ thêm tin yêu "cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy", cái màu đỏ của chính họ, cái màu đỏ của những người khác. Bài thơ mở đầu với cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, tiếp diễn với cái màu đỏ ấy, cuối cùng cái màu đỏ ấy cắt nghĩa tất cả: Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi Như khônq hề có cuộc chia ly... Điều kỳ diệu sâu sắc biết bao nhiêu “cáimàu đỏ ấy", nó như một vị thần hiển hiện, nói như một cái gì đó vĩnh cửu. Có lúc cái màu đỏ ấy hiện lên bằng sự gợi nhớ, gợi thương của bông hoa chuối, có lúc nó hiện lên lung linh trong ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng trong đêm gió rét. Thế nghĩa là cái màu đỏ ấy luôn ở trong tim, luôn ngời trên khóe mắt, nó thúc giục, động viên, nó hiện lên trên “đầu súng trăng treo” mội đêm diệt địch. Cao quý biết bao cái màu đỏ ấy. Nó cắt nghĩa cả, đơn giản, logic, dễ hiểu. Làm sao có được khái niệm “chia ly” khi giữa hai đầu không gian phải là khoảng trống mà nóng bỏng, ấm áp sức nóng của ngọn lửa sum hợp. Cái khái niệm ấy tan biến đi “như không hề có cuộc chia ly". Yêu sao cái màu đỏ ấy những con người ấy. Tôi biết trong cuộc chiến tranh thần thánh của chúng ta chống lên ác thù xâm lược đế quốc Mỹ, đã không trở về. Nhưng cái màu đỏ chói chang sắc nấng mà niềm tin ấy, mỗi con người đã giữ trong mình trọn vẹn. Tôi nhớ lại một câu thơ nói: “Anh đã cùng em yêu “cuộc chia ly màu đỏ" mà trong lòng trào lên một niềm xúc động, xen lẫn sự hổ thẹn”. Có những người đã dám xa nhau đã yêu “cuộc chia ly màu đỏ”, có những người đã ngã xuống để bảo vệ sự thiêng liêng của sắc đỏ ấy, họ biết yêu thương nhau yêu đất nước, vậy mà tôi, tôi lại sợ những cuộc chia ly như thế hoặc tương tự như thế?. Từ kỉ niệm của bản thân, tôi hiểu rằng cũng có bao người như tôi, cũns đã nghĩ hiểu không đúng về những gì đang diễn ra xung quanh ta., rồi hôm nào đó, cũng sẽ được một bài thơ tuyệt diệu như vậy cảm hóa, tôi không còn thấy sợ chia ly nữa. Tiếng còi tàu vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch không còn gợi cho tôi một nỗi sợ, một nỗi buồn, tôi nghe trong đó tiếng reo vui của những trái tim đang về với trái tim, sự sống đang được trả về với sự sống, tôi hiểu rằng sự ra đi của cha các anh tôi có một ý nghĩa đặc biệt: nó làm nên con tàu trở về. Tôi tự hỏi: không biết đôi cánh nào của thơ ca đã bay đến cùng tôi, cùng các bạn, để đốt lên trong chúng ta ngọn lửa tôi yêu gột rửa trong ta những vết hằn của thời gian? Tôi nhớ lại câu hỏi của Maiakovski: "Trên đời, có những vấn đề chỉ có thể giải quyết được bằng thơ". Phải chăng đôi cánh của thơ ca chính là dòng tình cảm chân thật, đằm thắm? Thơ ca mang những tâm trạng đến với những tâm trạng, thơ ca có khả năng bao quát sâu rộng không gian thời gian, từ đó gợi mở trong lòng người những gì chưa có. Những cái đó sẽ rất lâu trong lòng ta, có những lúc nó sẽ bùng lên dữ dội, nó sẽ giúp cho ta hiểu đánh giá chính ta những con người xung quanh ta, từ đó sẽ tự ta cải tạo, sẽ nâng con người ta lên. Tôi nhớ mãi những lời thơ ấm áp, tin yêu, những lời thơ với những hình tượng thơ độc đáo, giàu tính thẩm mỹ này. “Cái màu đỏ” mà tác giả mượn trong bài thơ của mình là một trong số vô vàng hình tượng mà tác giả có thể mượn để nói lên một niềm tin, một tình yổu sự sum họp. Nhưng đó là cái độc đáo nhất để diễn tả một cái gì đó ấm cúng, gợi lên niềm tin một ngày mai: một ánh lửa hồng trên bếp, màu đỏ của sắc hoa trong vườn xuân. Nguyễn Mỹ đã chọn “Cúi màu đỏ ấy" - hình tượng thơ ấy là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ của mình. Cũng như một lần Nguyễn Duy đã lấy “hơi ấm ổ rơm" để viết về tình người nồng thắm, một Hoàng Nhuận Cầm đã mượn tiếng kêu của chú ve kim để viết cái lạc quan, yêu đời của những người lính. tất cả, tất cả những hình tượng thơ đẹp đẽ, giàu tính điển hình ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học là tiếng nói của lý trí, văn học là tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm lý trí phải kết hợp với nhau, gắn bó hữu cơ với nhau. Trái tim có rung động, khối óc mới được trong suốt nhuần nhuyễn. Ta hiểu vì sao mà bài thơ Cuộc chia ly màu để lại có tác dụng sâu sắc đến thế trong lòng người đọc. Ta cũng hiểu vì sao văn học nghệ thuật nói chung lại trở thành một “Cuốn bách khoa toàn thư về cuộc sống " (Secnusepxki), trở thành nguồn suối tắm mát tâm hồn quần chúng. Văn học có phải là một cái gì cao siêu, thần thánh đâu, văn học là hơi thở của biển, là làn gió thơm hương lúa, là gương mặt những người chung quanh ta chính ta... Chúng ta đến với văn học từ khi chập chững biết đi, văn học đã giúp ta đốt cháy thời gian để “khôn” là "lớn”. Đọc thơ, ta hiểu được cái đẹp của “cuộc chia ly màu đỏ”, đọc sách ta hiểu được một trái tim nhiệt thành nghị lực sắt đá của Paven Corsaghin. Hiểu rồi, ta sẽ yêu, yêu cái đẹp của tự nhiên, xã hội, yêu tiếng cười trẻ thơ, yêu nhịp sống chảy cuồn cuộn trong lòng thời đại. “Hãy yêu! Hãy yêu! bảo vệ...” (Chế Lan Viên). Đó là tiếng nói mệnh lệnh của mỗi trái tim con người. Tôi suy nghĩ nhiều về nhiệm vụ của những người cầm bút nhiệm vụ của những người đọc những dòng chữ quý giá đó. Thay mặt cho hàng vạn, hàng triệu trái tim, người nghệ sĩ (và có thể là chiến sĩ) nhà thơ đã viết lên tâm sự của họ, nói tiếng nói của tâm hồn họ. Tôi suy nghĩ nhiều về tác động của bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ đối với các thời đại - các thế hệ thanh niên. Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra đi. Chiến tranh đã kết thúc nhưng đâu phải là những chuyến tàu ngược xuôi đã ngừng chuyển bánh. Đâu phải sự sum họp là vĩnh viễn. Không! Sông Đà “tóc dài tuôn như một áng tóc trữ tình" (Nguyễn Tuân) đang gọi ta, những miền quê ta chưa tới, ta chưa biết đang chờ ta. Tạm biệt mảnh đất quê hương, ta ra đi tin lưởng: đâu cũng là nhà. Nghe Đảng gọi ra đi Mở những vùng quê mới Nhớ buổi ấy chia ly Quê cũ mà đi tới Có nỗi nhớ hàng tre Con sông đào trước ngõ  Có nỗi nhớ xóm nhỏ Con đường nắng lim dim (Quê mới - Thanh Hải) Nhưng không phải bao giờ ở đâu, sự ra đi cũng dễ dàng, thanh thản. Có những người không bứt mình ra khỏi hiện tại, có những người còn luyến tiếc một cái gì đó. Không, chúng ta không thể là những con người như thế. Hãy nhớ về “Cuộc chia ly màu đỏ" để mà yêu thêm, tin thêm vào con người bản thân mình. Giữa những năm tháng khói lửa, "Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau”, thì chúng ta, giữa những năm tháng đẹp đẽ này, cũng sẽ biết sống xa nhau, sống vì nhau, sống cho nhau. Sống trên những mảnh đất của những con người biết yêu thương nhau yêu đất nước, tôi cảm thấy có một cái gì đó lớn dần lên trong tôi, cái đó là gì, thật khó định nghĩa, nhưng tôi luôn luôn ước mơ về một ngày mai ấy, cái ngày mai mà có thể tôi sẽ ra đi, ra đi để làm người lao động chân chính, người kế tục xứng đáng, người chủ của những di sản lớn lao mà cha ông ta đã dành lại trong máu nước mắt. một lúc nào đó, khi tiếng còi rúc lên trong đêm khuya yên ả của một ngày lao động, một ngày sống có ý nghĩa trong cuộc sống có ý nghĩa của chúng ta, khi tiếng còi tàu báo hiệu một sự ra đi hay trở về vang lên, trong tôi không còn cái sợ hãi, đau buồn rồi chia xa, thì tôi còn nhớ lại hôm nào xa, rất xa, tôi được đọc bài thơ ấy đến bây giờ mới có được tâm trạng ấy. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy tha thiết cái hôm nay, rộn rã tiếng cười ấm áp những niềm vui âm vang tiếng còi tàu rộn rã ngược xuôi, đưa trái tim về với trái tim, đưa sự sống trả về sự sống. Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên Trường Đại học.
  • 1
  • 270
  • 0

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay.

Phân tích một tác phẩm văn học đã gợi cho anh (chị) những cảm nghĩ sâu sắc nhất, trước những vấn đề tu dưỡng và rèn luyện của tuổi trẻ hiện nay.
Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó là những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái cái màu đỏ ấy trong cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ   Không hiểu sao tôi yêu cái “màu đỏ" ấy đến thế, cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, cái màu đỏ đằm thắm, dịu dàng, cái màu đỏ “như cái màu đỏ ấy" trong Cuộc chia ly màu đỏ của Nguyễn Mỹ - nhà thơ quá cố. Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu, quý trọng, yêu mến. Bạn rất yêu bức phù điêu tạc chân đung một vị thần công lý, còn người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu dàng, thiết tha của Chopin, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc của Levita. Nhưng có lẽ riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó là những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy, trong những vần thơ ấy có cái “cái màu đỏ ấy". Có thể lúc đầu đó chỉmột tình yêu đầy cảm tính. Nhưng dần dần, cái cảm tính ấy mất đi, nhường chỗ cho một cái gì đó cao quý lắm... mà chúng tôi không định nghĩa nổi. Tôi muốn các bạn cùng tôi yêu bài thơ ấy màu đỏ ấy: CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngày sắp ngả sang đông Thu, bồng nắng vàng lên rực rỡ Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé ỊỊÌữ lùn mõi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Cây si xanh gọi họ đến ngồi Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai Ngày mai sẽ là ngày sum họp Đã tỏa sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những lá si người chồng ấy đã ra đi... Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào “Khi Tổ Quốc cần, họ biết sống xa nhau ” Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi Như không hề có cuộc chia ly... Trong cuộc sống, chia ly là chuyện tất nhiên. Mỗi con người đã chứng kiến biết bao cuộc ra đi, có người không trở về... Tôi cũng vậy, từ nhỏ tôi đã phải tiếp tục với những cuộc chia ly. Đầu tiên là trong lời ru của bà ôm tôi vào lòng, bà tôi nhẹ nhàng hát ru: “À ơi, cháu ngoan cháu ngủ với bà. Bố mày đi đánh giặc xa chưa về" - giọng ngâm trầm của hà nghe sao mà buồn, mà nhớ. Lên ba tuổi, tôi được chứng kiến một cuộc ra đi thực sự, không phải trong giấc ngủ chập chờn nữa: bà mẹ tôi, nước mắt lưng tròng, tiễn đưa cha các anh tôi lên đường ra mặt trận. Nhìn những giọt nước mắt long lanh trên mí mắt mẹ, tôi cảm thấy sợ, một nỗi sợ mơ hồ. Vì sao phải có những cuộc ra đi ấy? Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng. Thế rồi một hôm, tôi cũng không còn nhớ rõ, khi chị phát thanh viên vừa đọc xong bản tin chiến thắng trên chiến trường diệt Mỹ, tôi bỗng nghe ấm áp một giọng ngâm, một người nào đó đang ngâm bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ của nhà thơ Nguyễn Mỹ. Tôi lặng nghe một cái gì rất lạ đang xáo trộn trong tôi: Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai hồng Trưa một ngậy sắp ngả sang đông Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ. Cũng vẫn là khung cảnh của một cuộc chia ly, nhưng đâu còn cái màu ảm đạm, cái buồn tê tái của nỗi chia xa mà thỉnh thoảng ta vẫn gặp. Một cuộc chia ly mà lại có cánh nhạn bay, cánh nhạn “lai hồng”, cái màu đỏ “chói ngời"trong nắng thu "vàng rực rỡ”, cả không gian như chói lên, những giọt nước mắt chia ly giữa khung cảnh ấy con người hiện ra cũng tươi tắn, rực rỡ không kém gì cảnh vật: Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa Chồng của cô sắp sửa đi xa, Cùng đi với nhiều đồng chí nữa, Chiếc áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây xanh chiếc nón trắng kia Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy, Không che được nước mắt cô đã chảy, Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi rạng đông đã bừng trên nét mặt ... Một rạng đông với màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập,  hình ảnh nọ nổi sắc màu kia, tất cả ngời lên trong một hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng chiếc nón trắng giản dị, rất Việt Nam. Đã có cuộc chia ly nặng nề, bàng bạc một nỗi buồn, day dứt nỗi đau khiến cho người thiếu phụ “bịn rịn vào chàng" rồi những con người ấy “bước đi một bước thây thây lại dừng". Một cuộc chia ly như thế đọng lại trong lòng người ra đi người ở lại những nỗi buồn tê tái, nó chỉ giục người đi hãy mau mau quay về, cho dù cái đích mà mình phải tới còn rất xa, cho dù nhiệm vụ được giao rất quan ưọng, có ý nghĩa. Đó là cảnh đi lính ngày xưa: vướng víu, buồn tủi, nặng trĩu lo âu trong lòng người đi, kẻ ở. Tế Hanh, khi còn là một chàng thanh niên tiểu sản trong xã hội cũ những năm trước Cách mạng, cũng đã viết về tâm trạng của một cuộc chia ly, mặc dù tác giả không phải là người trong cuộc: Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu Ngàn đời không đủ sức đi mau Có chi vướng víu trong hơi máy Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau (Những ngày nghỉ học - Tế Hanh) Đó là tâm trạng thường gặp trong những cuộc chia ly trước kia, nó nặng nề như những toa tàu “'nặng khổ đau", nó nghẹn ngào bịn rịn, cái tình quyến luyến đó dĩ nhiên phải có, nhưng đến mức như vậy, nó sẽ thành một nỗi đau canh cánh trong lòng người ra đi. Sự “lưu luyến" ấy có ích gì? Cái buồn ấy tê tái quá, bi sầu quá... khiến ta tưởng như đằng sau cái ngày hôm nay xa cách, tiễn biệt là chuỗi ngày vô vọng, bặt tin xa. Cái “ngày mai" tiếp nối  cái “ngày hôm nay" của họ dường như bị đóng kín. Nhưng rồi đã đến lúc cuộc chia ly đã mang sắc màu lạc quan, đẹp đẽ, đã ánh lên sức mạnh của niềm tin. Đó là khung cảnh: Một buổi sáng mai  Anh bước chân ra đi ... người vợ, chị nông dân tiễn chồng đi tòng quân, đã hứa với chồng “Giải thi đua em giật". ... người chồng ra đi dặn vợ: Ruộng mình quên cày xáo Nên lúa chín không đều Nhớ lấy để mùa sau Nhà cố làm cho tốt Khác với người chinh phụ xưa kia, chị nông dân trong Thăm lúa của Trần Hữu Thung đã biến những giọt nước mắt đau đớn thành nụ cười tin tưởng. Đôi lứa ấy nghĩ đến một ngày mai hạnh phúc, sum họp. Ngày mai ấy sẽ đến khi cái ngày mai của dân tộc đến với mỗi con người. Tình cảm của chị nông dân có cái gì đó ấm áp lắm, chưa nói ra thành lời, nhưng tất cả sự nồng cháy, thương yêu, tất cả tình yêu, nỗi nhớ hy vọng tất cả những giọt nước mắt trong sáng lại được thể hiện một cách cao đẹp, mạnh mẽ hơn qua sắc đỏ của màu áo, trong cái yêu thương của vườn cây xanh, của Cuộc chia ly màu đỏ. Cũng vẫn là giọt nước mắt, nhưng nét mới về chất so với những giọt nước mắt của người chinh phụ xưa kia. Cũng vẫnnhững giọt nước mắt, nhưng nó “long lanh nóng bỏng sáng ngời", nó lấp lánh ánh sáng của tình yêu cao thượng một lẽ sống đẹp đẽ. rồi cái chất của nhà thơ, đồng nhất với nhân vật trữ tình, đã cất lên tiếng nói, tiếng nói tin yêu về một ngày mai: Ngày mai sẽ là ngày sum họp Đã kia sáng những tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên những mắt lá người chồng ấy đã ra đi... Một tình yêu được nói đến với vườn hoa, với gốc cây si thì còn gì đẹp hơn. hợp lý hơn. Nhưng một cuộc chia ly lại được nói lên bằng tiếng nói về một ngày mai ấy, thì chỉ bây giờ đây ta mới gặp, mới cảm, mới hiểu. Tứ thơ như đọng lại với cái màu đỏ chói chang, cái màu đỏ của niềm tin hy vọng, cái màu đỏ ấy cứ cháy lên trong lòng bạn, lòng những lứa đôi. Có những lứa đôi còn đang sống bình thản trong những vườn hoa, dưới những căn nhà khi họ đọc bài thơ này họ sẽ suy nghĩ, phải suy nghĩ, có thể hạ sẽ tiến đến "cuộc chia ly màu đỏ" ấy. Có những lứa đôi đã xa nhau, khi đọc bài thơ này sẽ thêm tin yêu "cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy", cái màu đỏ của chính họ, cái màu đỏ của những người khác. Bài thơ mở đầu với cái màu đỏ chói chang, rực rỡ, tiếp diễn với cái màu đỏ ấy, cuối cùng cái màu đỏ ấy cắt nghĩa tất cả: Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp Một làng xa giữa đêm gió rét... Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi Như khônq hề có cuộc chia ly... Điều kỳ diệu sâu sắc biết bao nhiêu “cáimàu đỏ ấy", nó như một vị thần hiển hiện, nói như một cái gì đó vĩnh cửu. Có lúc cái màu đỏ ấy hiện lên bằng sự gợi nhớ, gợi thương của bông hoa chuối, có lúc nó hiện lên lung linh trong ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng trong đêm gió rét. Thế nghĩa là cái màu đỏ ấy luôn ở trong tim, luôn ngời trên khóe mắt, nó thúc giục, động viên, nó hiện lên trên “đầu súng trăng treo” mội đêm diệt địch. Cao quý biết bao cái màu đỏ ấy. Nó cắt nghĩa cả, đơn giản, logic, dễ hiểu. Làm sao có được khái niệm “chia ly” khi giữa hai đầu không gian phải là khoảng trống mà nóng bỏng, ấm áp sức nóng của ngọn lửa sum hợp. Cái khái niệm ấy tan biến đi “như không hề có cuộc chia ly". Yêu sao cái màu đỏ ấy những con người ấy. Tôi biết trong cuộc chiến tranh thần thánh của chúng ta chống lên ác thù xâm lược đế quốc Mỹ, đã không trở về. Nhưng cái màu đỏ chói chang sắc nấng mà niềm tin ấy, mỗi con người đã giữ trong mình trọn vẹn. Tôi nhớ lại một câu thơ nói: “Anh đã cùng em yêu “cuộc chia ly màu đỏ" mà trong lòng trào lên một niềm xúc động, xen lẫn sự hổ thẹn”. Có những người đã dám xa nhau đã yêu “cuộc chia ly màu đỏ”, có những người đã ngã xuống để bảo vệ sự thiêng liêng của sắc đỏ ấy, họ biết yêu thương nhau yêu đất nước, vậy mà tôi, tôi lại sợ những cuộc chia ly như thế hoặc tương tự như thế?. Từ kỉ niệm của bản thân, tôi hiểu rằng cũng có bao người như tôi, cũns đã nghĩ hiểu không đúng về những gì đang diễn ra xung quanh ta., rồi hôm nào đó, cũng sẽ được một bài thơ tuyệt diệu như vậy cảm hóa, tôi không còn thấy sợ chia ly nữa. Tiếng còi tàu vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch không còn gợi cho tôi một nỗi sợ, một nỗi buồn, tôi nghe trong đó tiếng reo vui của những trái tim đang về với trái tim, sự sống đang được trả về với sự sống, tôi hiểu rằng sự ra đi của cha các anh tôi có một ý nghĩa đặc biệt: nó làm nên con tàu trở về. Tôi tự hỏi: không biết đôi cánh nào của thơ ca đã bay đến cùng tôi, cùng các bạn, để đốt lên trong chúng ta ngọn lửa tôi yêu gột rửa trong ta những vết hằn của thời gian? Tôi nhớ lại câu hỏi của Maiakovski: "Trên đời, có những vấn đề chỉ có thể giải quyết được bằng thơ". Phải chăng đôi cánh của thơ ca chính là dòng tình cảm chân thật, đằm thắm? Thơ ca mang những tâm trạng đến với những tâm trạng, thơ ca có khả năng bao quát sâu rộng không gian thời gian, từ đó gợi mở trong lòng người những gì chưa có. Những cái đó sẽ rất lâu trong lòng ta, có những lúc nó sẽ bùng lên dữ dội, nó sẽ giúp cho ta hiểu đánh giá chính ta những con người xung quanh ta, từ đó sẽ tự ta cải tạo, sẽ nâng con người ta lên. Tôi nhớ mãi những lời thơ ấm áp, tin yêu, những lời thơ với những hình tượng thơ độc đáo, giàu tính thẩm mỹ này. “Cái màu đỏ” mà tác giả mượn trong bài thơ của mình là một trong số vô vàng hình tượng mà tác giả có thể mượn để nói lên một niềm tin, một tình yổu sự sum họp. Nhưng đó là cái độc đáo nhất để diễn tả một cái gì đó ấm cúng, gợi lên niềm tin một ngày mai: một ánh lửa hồng trên bếp, màu đỏ của sắc hoa trong vườn xuân. Nguyễn Mỹ đã chọn “Cúi màu đỏ ấy" - hình tượng thơ ấy là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ của mình. Cũng như một lần Nguyễn Duy đã lấy “hơi ấm ổ rơm" để viết về tình người nồng thắm, một Hoàng Nhuận Cầm đã mượn tiếng kêu của chú ve kim để viết cái lạc quan, yêu đời của những người lính. tất cả, tất cả những hình tượng thơ đẹp đẽ, giàu tính điển hình ấy đi vào trong lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm sâu hơn nhiều tiếng nói khác. Nói chung, khoa học là tiếng nói của lý trí, văn học là tiếng nói của tình cảm. Tinh cảm lý trí phải kết hợp với nhau, gắn bó hữu cơ với nhau. Trái tim có rung động, khối óc mới được trong suốt nhuần nhuyễn. Ta hiểu vì sao mà bài thơ Cuộc chia ly màu để lại có tác dụng sâu sắc đến thế trong lòng người đọc. Ta cũng hiểu vì sao văn học nghệ thuật nói chung lại trở thành một “Cuốn bách khoa toàn thư về cuộc sống " (Secnusepxki), trở thành nguồn suối tắm mát tâm hồn quần chúng. Văn học có phải là một cái gì cao siêu, thần thánh đâu, văn học là hơi thở của biển, là làn gió thơm hương lúa, là gương mặt những người chung quanh ta chính ta... Chúng ta đến với văn học từ khi chập chững biết đi, văn học đã giúp ta đốt cháy thời gian để “khôn” là "lớn”. Đọc thơ, ta hiểu được cái đẹp của “cuộc chia ly màu đỏ”, đọc sách ta hiểu được một trái tim nhiệt thành nghị lực sắt đá của Paven Corsaghin. Hiểu rồi, ta sẽ yêu, yêu cái đẹp của tự nhiên, xã hội, yêu tiếng cười trẻ thơ, yêu nhịp sống chảy cuồn cuộn trong lòng thời đại. “Hãy yêu! Hãy yêu! bảo vệ...” (Chế Lan Viên). Đó là tiếng nói mệnh lệnh của mỗi trái tim con người. Tôi suy nghĩ nhiều về nhiệm vụ của những người cầm bút nhiệm vụ của những người đọc những dòng chữ quý giá đó. Thay mặt cho hàng vạn, hàng triệu trái tim, người nghệ sĩ (và có thể là chiến sĩ) nhà thơ đã viết lên tâm sự của họ, nói tiếng nói của tâm hồn họ. Tôi suy nghĩ nhiều về tác động của bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ đối với các thời đại - các thế hệ thanh niên. Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả của bài thơ - đã ngã xuống, nhưng biết bao thế hệ thanh niên đã đọc yêu thơ của anh. đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đã đặt ra vẫn mang tính thời đại sâu sắc. Sự ra đi. Chiến tranh đã kết thúc nhưng đâu phải là những chuyến tàu ngược xuôi đã ngừng chuyển bánh. Đâu phải sự sum họp là vĩnh viễn. Không! Sông Đà “tóc dài tuôn như một áng tóc trữ tình" (Nguyễn Tuân) đang gọi ta, những miền quê ta chưa tới, ta chưa biết đang chờ ta. Tạm biệt mảnh đất quê hương, ta ra đi tin lưởng: đâu cũng là nhà. Nghe Đảng gọi ra đi Mở những vùng quê mới Nhớ buổi ấy chia ly Quê cũ mà đi tới Có nỗi nhớ hàng tre Con sông đào trước ngõ  Có nỗi nhớ xóm nhỏ Con đường nắng lim dim (Quê mới - Thanh Hải) Nhưng không phải bao giờ ở đâu, sự ra đi cũng dễ dàng, thanh thản. Có những người không bứt mình ra khỏi hiện tại, có những người còn luyến tiếc một cái gì đó. Không, chúng ta không thể là những con người như thế. Hãy nhớ về “Cuộc chia ly màu đỏ" để mà yêu thêm, tin thêm vào con người bản thân mình. Giữa những năm tháng khói lửa, "Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau”, thì chúng ta, giữa những năm tháng đẹp đẽ này, cũng sẽ biết sống xa nhau, sống vì nhau, sống cho nhau. Sống trên những mảnh đất của những con người biết yêu thương nhau yêu đất nước, tôi cảm thấy có một cái gì đó lớn dần lên trong tôi, cái đó là gì, thật khó định nghĩa, nhưng tôi luôn luôn ước mơ về một ngày mai ấy, cái ngày mai mà có thể tôi sẽ ra đi, ra đi để làm người lao động chân chính, người kế tục xứng đáng, người chủ của những di sản lớn lao mà cha ông ta đã dành lại trong máu nước mắt. một lúc nào đó, khi tiếng còi rúc lên trong đêm khuya yên ả của một ngày lao động, một ngày sống có ý nghĩa trong cuộc sống có ý nghĩa của chúng ta, khi tiếng còi tàu báo hiệu một sự ra đi hay trở về vang lên, trong tôi không còn cái sợ hãi, đau buồn rồi chia xa, thì tôi còn nhớ lại hôm nào xa, rất xa, tôi được đọc bài thơ ấy đến bây giờ mới có được tâm trạng ấy. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy tha thiết cái hôm nay, rộn rã tiếng cười ấm áp những niềm vui âm vang tiếng còi tàu rộn rã ngược xuôi, đưa trái tim về với trái tim, đưa sự sống trả về sự sống. Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên Trường Đại học. ... màu hồng ngọc Những câu thơ vang dội vào lòng ta, dồn dập, hình ảnh sắc màu kia, tất ngời lên hòa sắc tuyệt vời: sắc đỏ chói chang, màu xanh dịu dàng nón trắng giản dị, Việt Nam Đã có chia ly... đại - hệ niên Nhà thơ Nguyễn Mỹ - tác giả thơ - ngã xuống, hệ niên đọc yêu thơ anh đến hôm nay, vân đề mà Nguyễn Mỹ đặt mang tính thời đại sâu sắc Sự Chiến tranh kết thúc đâu phải chuyến tàu... kỳ diệu sâu sắc biết “cáimàu đỏ ấy", vị thần hiển hiện, nói vĩnh cửu Có lúc màu đỏ lên gợi nhớ, gợi thương hoa chuối, có lúc lên lung linh ánh lửa hồng ấm áp, tỏa sáng đêm gió rét Thế nghĩa màu
  • 7
  • 381
  • 0

Trong tác phẩm Kẻ lang thang, Kahlil Gibran đã kể một câu chuyện, câu chuyện ấy gợi cho anh, chị những suy nghĩ gì?

Trong tác phẩm Kẻ lang thang, Kahlil Gibran đã kể một câu chuyện, câu chuyện ấy gợi cho anh, chị những suy nghĩ gì?
Câu chuyện gợi ra một cách nhìn về Đẹp Xấu. Đẹp xấu cũng như trắng đen, bóng tối ánh sáng... đều là những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng có thế minh định được. "Một hôm Đẹp Xấu gặp nhau trên bờ biển... họ rủ nhau: ta xuống nước đi. Thế là họ cởi bỏ y trang cùng nhau bơi lội trong nước. Sau đó, Xấu lên bờ lấy trang phục của Đẹp mặc vào cho mình rồi bỏ đi. Lát sau Đẹp cũng lên bờ, song không tìm thấy y trang của mình, vì thế nàng đành dùng trang phục của xấu rồi lên đường. Chính vì vậy mà người ta, cả nam lần nữ, thưởng ngộ nhận, nhìn cái này ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ. Duy chỉmột it người đã từng nhin thấy gương mặt của Đẹp cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. một ít người tung biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ.” Giải thích ý nghĩa câu chuvện “Người ta, cả nam lẫn nữ, thường ngộ nhận, nhìn cái nay ra cái kia, kẻ này thành kẻ nọ”: sự phân định Đẹp Xấu không đơn giản do vẻ bề ngoài, thực chất bên trong nhiều khi không trùng khớp với bên ngoài. “Duy có một ít người đã từng nhìn thấy gương mặt của Đẹp, cho nàng vận trang phục gì, họ cũng nhận ra. một ít người từng biết gương mặt của xấu, cho nên chẳng trang phục nào y mặc lừa nổi họ”: Tuy vậy với vốn sống, vốn hiểu biết, cách suy nghĩ thấu đáo, con người vẫn có thể nhận rõ những chân giá trị của cuộc đời. => Câu chuyện gợi ra một cách nhìn về Đẹp Xấu. Đẹp xấu cũng như trắng đen, bóng tối ánh sáng... đều là những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng có thế minh định được. Suy nghĩ về ý nghĩa câu chuyện Người đời thường “trông mặt mà bắt hình dong" nhưng trên thực tế “không phải cái gì óng ánh cũng là vàng”, ngược lại có những thứ “không tốt gỗ nhưng tốt nước sơn”. Từ việc cái Đẹp bị lừa, có thể thấy trong cuộc đời, cái Đẹp bao giờ cũng mong manh dễ bị hãm hại hơn cái Xấu. Có lẽ vì cái đẹp thường gắn bó với cái Thật. Mỗi sự vật, sự việc đều có hai mặt của nó. Chính cái xấu khiến ta nhận rõ giá trị của cái Đẹp. chính cái Đẹp khiến người ta ghê sợ, xa lánh cái Xấu. Sự tồn tại song song của Đẹp xấu là biểu hiện của cuộc sống muôn mặt. Câu chuyện đòi hỏi chúng ta phải không ngừng rèn luyện nhãn quan, trau dồi vốn sống để có cách nhìn người, nhìn đời chính xác.  Trích: loigiaihay.com
  • 1
  • 519
  • 0

Hãy tóm lược cốt truyện phát biểu cảm tưởng về một tác phẩm văn học nứơc ngoài (hoặc một đoạn trích) thuộc chương trình văn học lớp 12.

Hãy tóm lược cốt truyện và phát biểu cảm tưởng về một tác phẩm văn học nứơc ngoài (hoặc một đoạn trích) thuộc chương trình văn học lớp 12.
Truyện Số phận con người của Mikhail Cholokhov được đăng trên hai số báo Sự thật ngày 31/12/1956 1/1/1957. Tác giả đã ấp ủ ý tưởng truyện này trong hơn mười năm, ông đã sáng tác trong một tuần lễ.   Truyện Số phận con người của Mikhail Cholokhov được đăng trên hai số báo Sự thật ngày 31/12/1956 1/1/1957. Tác giả đã ấp ủ ý tưởng truyện này trong hơn mười năm, ông đã sáng tác trong một tuần lễ. Truyện có dung lượng tưởng lớn, có sức thuyết phục mạnh mẽ vì nêu lên được bao thảm kịch, bao đau khổ tột cùng của những số phận con người do chiến tranh gây ra, với một kết cấu hài hòa, kết hợp khéo léo giữa phần dẫn truyện, lời tâm sự của nhân vật những suy nghĩ của tác giả. Cũng như tác phẩm giao hưởng, số phận con người gồm phần mở đầu, phần kết thúc ba chương, các chương có liên quan với nhau, nối tiếp nhau thể hiện cuộc đời gian nan của nhân vật chính. Đồng thời mỗi chương là một câu chuyện trọn vẹn về một giai đoạn trong cuộc đời nhân vật. Xuyên suốt gắn liền với các chương với nhau là hai chủ đề: chủ đề bi kịch chủ đề anh hùng. Cũng như trong nhạc giao hưởng, hai chủ đề này xen kẽ với nhau, đối chiếu với nhau, xung đột với nhau. Trong chương I, Xokolov đã vượt qua những thử thách gian nan trong chiến đấu lao động thời kỳ nội chiến những năm phục hồi kinh tế. Cha mẹ anh chị em của XoKolov đều bị chết đói; nhưng anh đã đứng vững được từ từ xây dựng nên cả một gia đình có hạnh phúc, có nhà cửa, có vợ hiền ba đứa con ngoan, thông minh. Trong chương II, chiến tranh bùng nổ, XoKolov từ giã vợ con ra tiền tuyến chiến đấu. Không may, anh đã cùng đồng đội bị quân phát xít hắt làm binh. Anh đã chịu đựng biết bao sự chà đạp, tra tấn, đánh đập tàn bạo, kinh khủng của kẻ thù. Thần chết cũng đã lướt qua người anh, nhưng rồi anh đã chiến thắng hết thảy, anh khôn khéo chạy ra khỏi trạm binh, trở về đơn vị Hồng quân kèm theo một chiến công: bắt về một tên thiếu tá phát xít. Ít lâu sau khi ưở về đơn vị, XoKolov lại nhân được tin đau đớn nhất: một trái bom của máy bay địch đã chôn vùi ngôi nhà cùng với vợ hai đứa con của anh. Ở chương III, một niềm vui mới, hi vọng mới lại sưởi ấm cuộc đời giá lạnh của XoKolov. Anh nhận tin thư của cậu con trai lớn nay  đã trở thành một đại úy pháo binh thông minh, có tài năng, đẹp trai đầy triển vọng. Hai cha con hồi hộp chờ đón gặp gỡ. Song, vào đúng ngày kết thúc chiến tranh phát xít Đức, thì XoKolov lại đi tiễn đưa người con trai anh hùng của anh tới nơi an nghỉ cuối cùng. Trong chương này, vật lộn với cuộc sống cô đơn buồn khổ, XoKolov làm lái xe chở lúa mì ở huyện lị. Rồi anh đã gắn bó cuộc đời anh với cuộc đời của Vania, một em bé mồ côi (cha mẹ em đều bị chết trong chiến tranh). Sự xuất hiện của em bé Vania ở chương này là cả một câu truyện đau thương, là cả một tiếng thét phẫn nộ với chiến tranh phát xít, là cả một bản án với chủ nghĩa phát xít. Kết thúc bản giao hưởng này vang lên vọng nói của chính tác giả, giọng nói hòa quyện chất trữ tình với tính chính luận tràn đầy âm hưởng bi tráng mãnh liệt, gợi suy man mác, nhưng chan chứa niềm tin hy vọng. Người cựu chiến binh Xô viết em bé dễ thương kia cùng sống bên nhau, cùng nhau xây dựng cuộc đời mới: "Hai kẻ côi cút, hai hạt cát bị cơn giông bão chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ... Cái gì đang chờ đợi họ ở phía trước? Tôi nghĩ rằng con người Nga này, con người có ý trí không gì khuất phục nổi em bé này lớn lên bên cạnh người cha sẽ khắc phục được mọi điều, vượt qua được tất cả trên con đường đi tới, nếu như Tổ quốc kêu gọi”. Các nhân vật điển hình của M.Cholokhov luôn mang cá tính độc đáo, hấp dẫn, đồng thời lại là hiện thân cho cả một thời đại. Chính nhân vật Adray Xokolov trong truyện ngắn Số phận con người có những nét tính cách, phẩm chất cảnh ngộ tiêu biểu cho nhân dân Xô viết trong các thời kỳ lịch sử chiến tranh vệ quốc xây dựng chủ nghĩa xã hội trước sau chiến tranh. Với ý nghĩa sâu sắc về triết học thẩm mỹ, hình tượng XoKolov trở thành biểu tượng cho số phận con người trong thế kỷ XX. Qua cuộc đời chiến công của nhân vật XoKolov, tác giả đặt ra vấn đề bức thiết đối với con người trên toàn bộ hành tinh chúng ta vấn đề ấy là: nhân loại có thể chiến thắng đau thương, chết chóc, mọi sự tàn phá hủy diệt do chủ nghĩa phát xít gây nên hay không? Hình tượng XoKoIov trả lời vấn đề này một cách tích cực khẳng định với âm hưởng lạc quan đầy sức mạnh. Sức lôi cuốn sức tác động của hình tượng XoKolov vừa do tầm khái quát lớn lao, vừa do sức rung cảm vô hạn của chất trữ tình man mác sâu lắng. Đó cũng là sự phát triển của thi pháp Cholokhov. Nhà văn đã sáng tạo ra hình thức từ sự độc đáo: sự xen kẽ nhịp nhàng giọng điệu của hai người kể chuyện (tác giả nhân vật chính), sự hòa quyện này mở rộng tăng cường tối đa cảm xúc, suy nghĩ những điều liên tưởng phong phú trong người đọc. Tóm lại, Số phận con người chứng tỏ một khía cạnh mới của tài năng Cholokhov. Nếu trong Sông Đông êm đềm, nhà văn đã vận dụng chắc tay lối tự sự phức điệu, thì trong số phận con người, nghệ thuật độc điệu hóa đã phát huy hết sức mạnh của nó M.Cholokhov xứng đáng là một nhà văn hiện thực vĩ đại ở thời cách mạng tưởng đổi mới, cải tạo cuộc sống vì hạnh phúc của con người. Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học >>>>> Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2016 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu Hà Nội, các Trường THPT Chuyên Trường Đại học. ... độc điệu hóa phát huy mạnh M.Cholokhov xứng đáng nhà văn thực vĩ đại thời cách mạng tưởng đổi mới, cải tạo sống hạnh phúc người Trích: loigiaihay.com Xem thêm: Video giảng môn Văn học >>>>> Luyện... quyện mở rộng tăng cường tối đa cảm xúc, suy nghĩ điều liên tưởng phong phú người đọc Tóm lại, Số phận người chứng tỏ khía cạnh tài Cholokhov Nếu Sông Đông êm đềm, nhà văn vận dụng tay lối tự phức... vừa sức rung cảm vô hạn chất trữ tình man mác sâu lắng Đó phát triển thi pháp Cholokhov Nhà văn sáng tạo hình thức từ độc đáo: xen kẽ nhịp nhàng giọng điệu hai người kể chuyện (tác giả nhân vật
  • 2
  • 364
  • 0

Nguyên tắc pháp chế trong hoạt động nghề nghiệp của luật sư một số vấn đề lý luận thực tiễn ở nước ta hiện nay

Nguyên tắc pháp chế trong hoạt động nghề nghiệp của luật sư   một số vấn đề lý luận và thực tiễn ở nước ta hiện nay
... khảo, luận văn kết cấu thành chương: Chương 1: Những vấn đề lý luận nguyên tắc pháp chế hoạt động nghề nghiệp luật sư; Chương 2: Thực tiễn nguyên tắc pháp chế hoạt động nghề nghiệp luật sư nước ta. .. nay; Chương 3: Quan điểm giải pháp bảo đảm nguyên tắc pháp chế hoạt động nghề nghiệp luật sư nước ta 7 CHƯƠNG 1: NHỮNG VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ NGUYÊN TẮC PHÁP CHẾ TRONG HOẠT ĐỘNG NGHỀ NGHIỆP CỦA LUẬT... MỞ ĐẦU Chương 1: Những vấn đề lý luận nguyên tắc pháp chế hoạt động nghề nghiệp luật sư 1.1 Luật sư hoạt động nghề nghiệp luật sư 1.2 Khái niệm, yêu cầu mục đích, ý nghĩa nguyên tắc pháp chế hoạt
  • 85
  • 76
  • 0

Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên

Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên
Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh (chị) đã học mà đến nay vẫn không thể nào quênNgười đăng: Mưa bụi Ngày: 03102018Bài viết tập làm văn số 1 ngữ văn lớp 10 đề: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh (chị) đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên. Sau đây, tech12h gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.Bài mẫu 1: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Chiếc lược Ngà.Bài mẫu 2: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Lão HạcBài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Trong lòng mẹBack to topBài mẫu 1: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Chiếc lược Ngà.Dàn bàiMở bài: Truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã để lại trong tôi những dư ba, ấn tượng mà có thể nói, đến bây giờ tôi vẫn không bao giờ quênThân bài: Chuyện kể về tình cha conKhi đứa con gái tên là Thu còn rất nhỏ thì anh Sáu đã ra chiến trườngSau bao năm xa cách anh Sáu trở về thăm con gia đìnhTrên mặt anh Sáumột vết sẹo dài khiến bé Thu không nhận anh Sáu là chaAnh Sáu rất buồn, con bé Thu quyết không nhận chaKhi anh Sáu chuẩn bị lên đường ra chiến trường thì bé Thu nhận chaAnh Sáu đã hi sinh trên chiến trường gửi chiếc lược ngà làm quà cho bé ThuSau này, bác Ba đã gặp Thu – giờ đây là cô gái giao liên đầy dũng cảm bác đã trao lại kỉ vật đó cho Thu.Câu chuyện về tình cảm cha con sâu sắc, một tình cảm thiên liêngKết bài: Qua tác phẩm chúng ta có thể thấy vì hạnh phúc của con người cha sẵn sàng làm tất cả ngay khi chúng ta sắp chết thì tình phụ tử nó luôn trỗi dậyBài làmĐọc một tác phẩm cũng vậy, có những câu chuyện ta chỉ đọc một lần nhưng nó lại khắc sâu vào tâm trí mỗi chúng ta mãi mãi, riêng với bản thân tôi, truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã để lại trong tôi những dư ba, ấn tượng mà có thể nói, đến bây giờ tôi vẫn không bao giờ quên. Đặc biệt là qua đoạn trích cùng tên, với nhân vật bé Thu ông Sáu với những tình cảm cha con đầy tha thiết xúc động.Ông Sáu khi đi kháng chiến, có một đứa con gái đầu lòng chưa đầy một tuổi. Trong những năm tháng kháng chiến vợ của ông cũng đến thăm ông vài lần lần nào ông Sáu cũng bảo mang con đến. Tuy nhiên vì chiến trường miền Đông đầy ác liệt nên vợ của ông không dám đưa Thu – tên con gái họ đi. ông chỉ được nhìn con qua những tấm ảnh nhỏ mà thôi. giờ đây, khi trở về thì tình cha con ấy lại trỗi dậy trong lòng ông, ông cảm thấy nôn nao. Ngay lập tức, khi xuống thuyền, ông thấy một đứa bé chừng bảy, tám tuổi, tóc ngang vai thì ông Sáu biết ngay đó là con mình rồi chưa chờ xuồng cập bến, ông đã nhún chân nhảy thót lên bờ, vội vàng bước những bước dài rồi kêu: “Thu con”. Điều đó thể hiện một tình cảm của người cha một cách tự nhiên, quá xúc động. Chính điều này đã làm cho tôi cảm thấy dường như chính lúc này đây trái tim của người cha tội nghiệp reo lên đầy sung sướng khi sau tám năm trời mới được nhìn thấy mặt con dường như ông cũng mong sự đáp lại tình cảm của con. Nhưng con bé lại đầy ngơ ngác, lạ lùng, không biết đó là ai. Còn ông Sáu thì vẫn đầy xúc động miệng nói không thành lợi, giọng lặp bặp: “Ba đây con” Lúc đó chính là lúc tình cảm của người cha trào lên đến đỉnh điểm không thể toát ra bằng lời vì ông đã quá xúc động. Sau đó ngay lập tức Thu đã chạy vào nhà còn ông Sáu thì đứng sững lại đó có lẽ do quá bất ngờ trước hành động của con. Tuy nhiên theo tôi thấy, thái độ, cách cư xử của Thu là hoàn toàn hợp lý vì Thu là một đứa trẻ Thu cũng chưa bao giờ gặp người đó. Còn ông Sáu thì đầy thất vọng, ngỡ ngàng trước cách cư xử của con.Sau đó, ông Sáu vẫn cố gắng để con nhận ra mình là cha. Cả ngày ông chẳng đi đâu xa, suốt ngày ở bên con, săn sóc, vỗ về con. Tuy nhiên càng gần gũi để kéo gần khoảng cách cha con bao nhiêu thì con bé lại càng đẩy ra bấy nhiêu. Ông chỉ mong có một điều là được gọi mình một tiếng “ba”. Chỉ một tiếng “ba” mà thôi Đó là một mong muốn mà với người khác có thể là điều hoàn toàn bình thường, nhưng với ông Sáu điều đó thật khó khăn. Những hành động của ông Sáu giúp đỡ con hay vỗ về nó đều bị con bé phản ứng lại. Nhưng chính cái tình cha đó đã giúp ông kiên trì vượt qua. Đến một bữa cơm, khi ông gắp trứng cá to, vàng bỏ vào bát nó thì bất thần con bé hất ra, cơm văng tung toé không kịp suy nghĩ gì ông đã đánh một cái vào mông nó. Chính điều này đã làm ông hối hận theo tôi thì dường như lúc đó ông muốn lại nói với nó: “Ba xin lỗi con, thực tình ba không muốn đánh con”. Còn Thu thì có lẽ hơi hối hận vì việc làm của mình.Trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi, ông đã ở bên con nhưng con không nhận. Giờ đây ngày chia tay bà con làng xóm ông định mang theo nỗi buồn đó. Nhưng trong lúc không ai ngờ đến đó, một tiếng kêu đã xé lòng ông: “Ba… a…a… ba”. Đó là tiếng “ba” đầy xót xa nghe sao mà xé lòng ta đến thế Tiếng “Ba” đó là sự dồn nén trong Thu tám năm nay bây giờ nó vỡ tung ra từ ngay trong sâu thẳm đáy lòng con bé. Tiếng “ba” với nó là điều khát khao hơn mọi đứa trẻ khác vì ngay từ nhỏ nó đã không có tình yêu thương của cha. Giờ đây tiếng “ba” vang lên đầy tự nhiên, ngỡ ngàng trong giây phút cuối cha con chia tay. bây giờ nó muốn có ba, nó bật khóc vì hạnh phúc, nó hôn tóc, hôn cổ hôn với vết theo dài trên má của ba nó nữa. Thành ra lí do nó không nhận ba là do vết thẹo đó, nó thấy ra lí do nó không nhận ba là do vết thẹo đó, nó thấy trong ảnh ba nó khi đánh Tây thì nó mới hiểu ra. Nhưng vừa nhận ra thì cũng là lúc phải chia tay. Sung sướng có lẫn sự xúc động ông ôm con tạm biệt nhưng con bé không muốn ba phải đi. Cho đến khi ông hứa mua chomột chiếc lược thì nó mới để cho ba nó đi.Ở chiến trường tuy chiến tranh đầy ác liệt nhưng anh vẫn cố công làm bằng được chiếc lược ngà.Trong khi làm, anh cảm thấy vui vui như đứa trẻ nhận được quà. Anh cố gắng làm tỉ mỉ, thận trọng cố công như người thợ bạc. Khi chiếc lược được làm xong anh cảm thấy sung sướng vì mình như đã thực hiện được phần nào lời hứa. Sau đó anh lại khắc trên sống lưng chiếc lược “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Hàng đêm nhớ con anh lại đem lược ra ngắm chải lên đầu cho lược thêm bóng, mượt. Điều đó đã làm cho tôi xúc động về tình cảm đầy thiêng liêng của người cha dành cho con. Rồi một chuyện không may xảy ra, đó là anh Sáu hi sinh. Trong giờ phút cuối cùng, tuy không đủ sức trăng trối, nhưng phải chăng tình cha con vẫn sống trỗi dậy trong con người anh. Anh đưa chiếc lược cho Ba – một người đồng đội thân thiết nhìn Ba hồi lâu như trăng trối rằng: “Hãy đưa chiếc lược này đến cho Thu”. Cái nhìn đó có thể nói rằng đó là cái nhìn của sự nhờ cậy, tin cậy, gửi gắm cả tâm hồn anh qua đó. Đọc đến đây, tôi cảm thấy như mình đang sống cùng nhân vật, trong cùng một hoàn cảnh tôi cảm thấy có một cái gì đó bức bối, ngột ngạt trong tôi. Phải chăng tôi quá xúc động? Đó là sự xúc động trước tình cha con đầy thiêng liêng, cao quý, nó có thể trỗi dậy ngay cả khi con người ta đang đối mặt giữa sự sống cái chết. Khi nhân vật Ba nhận lời thì anh mới nhắm mắt tức ước nguyện xem như được chấp nhận.Sau này, bác Ba đã gặp Thu – giờ đây là cô gái giao liên đầy dũng cảm bác đã trao lại kỉ vật đó cho Thu.Qua tác phẩm chúng ta có thể thấy vì hạnh phúc của con người cha sẵn sàng làm tất cả ngay khi chúng ta sắp chết thì tình phụ tử nó luôn trỗi dậy. Nó giúp cho tôi nhận thấy tình phụ tửmột tình cảm đầy thiêng liêng đáng trân trọng. Đồng thời qua đây tôi cũng muốn gửi gắm một bức thông điệp: Chúng ta cần phải giữ gìn quý trọng tình phụ tử vì đó là tình cảm đầy thiêng liêng.Back to topBài mẫu 2: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Lão HạcDàn bàiMở bài: Dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhưng dường như lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm được một vài điều lý thú.Thân bài: Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả: là tình yêu thương, là sự ngợi ca, trân trọng người lao độngLão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo cái đóiTruyện cho ta thấy vì cái nghèo, cái đói mà lão đã phải bán đi cậu Vàng, kỷ vật duy nhất của đứa con trai.Lão Hạc đã phải tự “sắp xếp” cái chết cho mình vì cuộc sống quá ngột thở, vì cái nghèo cứ đeo bám mãi...Cái chết của lão Hạc là cái chết cùng đường, tuy bi thương nhưng sáng bừng phẩm chất cao đẹp của người nông dân.Đọc Lão Hạc ta chợt nhận ra vì cái nghèo, cái đói các nhân vật trong truyện ai cũng là Lão HạcĐiểm nổi bật được thể hiện trong Lão Hạc là niềm tin sự lạc quan của nhà văn vào bản chất tốt đẹp của con người.Kết bài: Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay.Bài làmChúng ta đã từng học qua những truyện ngắn như Lão Hạc, Tắt đèn chắc không mấy ai trong số chúng ta lại không trầm trồ thán phục tài năng nghệ thuật của Nam Cao hay Ngô Tất Tố. Với riêng tôi, dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhưng dường như lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm được một vài điều lý thú. Nó cuốn hút tôi, lay động tôi, khi thì gợi trong tôi sự căm thù, khi lại gọi về chan chứa những yêu thương.Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả. Nó là tình yêu thương, là sự ngợi ca, trân trọng người lao động của Nam Cao. Giống như Ngô Tất Tố cùng nhiều nhà văn thời đó, Nam Cao đã dựng lên hình ảnh người nông dân Việt Nam trước Cách mạng với những phẩm chất đáng quý, đáng yêu: chăm chỉ, cần cù, giàu tình yêu thương giàu đức hy sinh.Trước cách mạng, Nam Cao say sưa khám phá cuộc sống tính cách của người nông dân. Trong các tác phẩm của ông, môi trường hoàn cảnh sống của nhân vật chính thường gắn liền với cái nghèo, cái đói, với miếng ăn với các định kiến xã hội đã thấm sâu vào nếp cảm, nếp nghĩ vào cách nhìn của con người ở nông thôn.Lão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo cái đói. Lão đã dành hầu như cả đời mình để nuôi con mà chưa bao giờ nghĩ đến mình. Lão thương con vô bờ bến: thương khi con không lấy được vợ vì nhà ta nghèo quá, thương con phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi để ôm mộng làm giàu giữa chốn hang hùm miệng sói. đọc truyện ta còn thấy lão đau khổ biết nhường nào khi phải bán đi cậu Vàng, kỷ vật duy nhất của đứa con trai. Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống. Cuộc sống ngày thêm một khó khăn. Rồi cuối cùng, đến cái thân lão, lão cũng không giữ được. Lão ăn củ chuối, ăn sung luộc. Nhưng lão nghĩ, lão “không nên” sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu hết số tiền dành dụm cho đứa con mình. Vậy là, thật đớn đau thay Lão Hạc đã phải tự “sắp xếp” cái chết cho mình. Cuộc sống của nông dân ta trước cách mạng ngột ngạt đến không thở được. Nhìn cái hiện thực ấy, ta đau đớn, xót xa. Ta cũng căm ghét vô cùng bọn địa chủ, bọn thực dân gian ác.Lão Hạc chết. Cái chết của lão Hạc là cái chết cùng đường, tuy bi thương nhưng sáng bừng phẩm chất cao đẹp của người nông dân. Nó khiến ta vừa cảm thương vừa nể phục một nhân cách giàu tự trọng. Lão chết nhưng đã quyết giữ cho được mảnh vườn, chết mà không muốn làm luỵ phiền hàng xóm.Đọc Lão Hạc ta thấy đâu phải chỉ mình lão khổ. Những hạng người như Binh Tư, một kẻ do cái nghèo mà bị tha hoá thành một tên trộm cắp. Đó là ông giáo, một người trí thức đầy hiểu biết nhưng cũng không thoát ra khỏi áp lực của cảnh vợ con rách áo, đói cơm. Cái nghèo khiến ông giáo đã phải rứt ruột bán đi từng cuốn sách vô giá của mình. Nhưng cái thứ ấy bán đi thì được mấy bữa cơm? Vậy ra ở trong truyện tất cả đã đều là lão Hạc. Lão Hạc phải oằn mình mà chết trước thử hỏi những người kia có thể cầm cự được bao lâu?Vấn đề nổi bật được thể hiện trong Lão Hạc là niềm tin sự lạc quan của nhà văn vào bản chất tốt đẹp của con người. Thế nhưng điều quan trọng hơn mà nhà văn muốn nhắn gửi đó là một lời tố cáo. Nó cất lên như là một tiếng kêu để cứu lấy con người. Từ chiều sâu của nội dung tưởng, tác phẩm nói lên tính cấp bách yêu cầu khẩn thiết phải thay đổi toàn bộ môi trường sống để cứu lấy những giá trị chân chính tốt đẹp của con người.Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay. Nó cũng dạy ta, cuộc sống là một cuộc đấu tranh không phải chỉ đơn giản là để sinh tồn mà còn là một cuộc đấu tranh để bảo toàn nhân cách.Back to topBài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Trong lòng mẹDàn bàiMở bài: Những câu chuyện đã được học luôn để lại những tình cảm suy nghĩ, trong đó ấn tương nhất là chuyện Trong lòng mẹ của nhà văn Nguyên Hồng.Thân bài:Trong lòng mẹ là một đoạn trích hay từ tác phẩm Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng.Truyện kể về tuổi thơ bất hạnh của câu bé Hồng, cha mất mẹ đi thêm bước nữa, Hồng sống chung với người cô ghẻ lạnh.Trong lòng mẹ kể về cuộc đối thoại của Hồng bà cô cùng lần gặp lại mẹ đầy xúc động.Hằng ngày bị xỉa xói nhưng cậu bé không bị những lời xỉa xói ấy là lung lay tình cảm mẹ con.Lòng cậu vẫn yêu thương, kính trọng mẹ như thuở nào.....Kết bài: Hồng đã nhỏ xuống giọt nước mắt thật đẹp cho cuộc đời, truyền cho chúng tôi hơi ấm về tình mẫu từ những điều thiêng liêng nhất.Bài làmVăn học, nghệ thuật bao giờ cũng bắt nguồn từ cuộc sống, sinh ra từ cuộc sống. Đến lượt nó, những tác phẩm, văn chương đem đến cho cuộc sống màu sắc mới, làm phong phú hơn tình cảm của con người, khơi nguồn những xúc động chân thành của mỗi chúng ta. Với tôi, những câu chuyện đã được học luôn để lại những tình cảm suy nghĩ, trong đó ấn tương nhất là chuyện Trong lòng mẹ của nhà văn Nguyên Hồng.Trong lòng mẹ là một đoạn trích hay từ tác phẩm Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng. Đây được xem như cuốn tự truyện về những ngày tháng thơ ấu của nhà văn. Cuốn tự truyện kể về tuổi thơ bất hạnh của câu bé Hồng, mẹ cậu vì gia đình nghèo nên lấy một người chồng không thương yêu. Cha Hồng đam mê thuốc phiện rồi mất, bỏ lại mẹ con Hồng sống trong sự ghẻ lạnh của gia đình bên nội. Không chịu được cảnh túng, mẹ Hồng bước thêm bước nữa đi làm ăn xa bỏ lại Hồng cho người cô. Từ đây, cuộc sống của Hồng mới thật sự bất hạnh khi mỗi ngày đều nghe những lời mai mỉa, cay độc của bà cô đối với mẹ Hồng, người đàn bà phải chịu tiếng nhơ vì chồng chưa đoạn tang đã chửa đẻ với người khác. Đoạn trích Trong lòng mẹ kể về cuộc đối thoại của Hồng bà cô cùng lần gặp lại mẹ đầy xúc động.Cuộc đời có ai chọn lựa được nơi mình sinh ra, Hồng cũng thế, Hồng đâu muốn sống trong gia đình mà cha mẹ không đến với nhau bằng tình thương, Hồng cũng đâu biết được cha mất sớm mẹ đi thêm bước nữa mà gia đình không còn sung túc như xưa. Hồng càng không muốn nghe những lời mỉa mai độc ác từ người cô mọi người xung quanh về mẹ. Tâm hồm một đứa trẻ quá ngây thơ để người lớn biến chúng thành nơi trút giận. Bà cô cay nghiệt đã làm như thế với câu bé đáng thương. Thế nhưng cậu bé không bị những lời xỉa xói ấy là lung lay tình cảm mẹ con. Lòng cậu vẫn yêu thương, kính trọng mẹ như thuở nào cho dù với một đứa trẻ việc không mua quà bánh hay gửi tiền cho cậu, không viết một lá thư thăm cậu là điều đáng buồn. Hơn ai hết, cậu hiểu hoàn cảnh của mẹ mình, vì miệng đời, vì ánh mắt soi mói của người xung quanh mẹ phải tha hương cầu thực. Người mẹ nào cũng muốn gần con, chỉ vì hoàn cảnh không cho phép mẹ mang theo cậu bé. Chắc hẳn rằng Hồng hiểu những điều đó thế nên cậu mới khó chịu với những lời ngọt ngào giả tạo của bà cô muốn cắn, nhai những hủ tục lạc hậu đã đày đọa mẹ mình.Người phụ nữ ngày xưa thật đáng thương. Khi có chồng con họ chẳng có quyền để sống cho mình. Ngay khi chồng chết muốn bước thêm bước nữa cũng sợ tiếng đời mai mỉa, trong khi đó đàn ông lại có quyền vợ bé, vợ mọn, có quyền ăn chơi đàn đúm. Việc có con với người khác khi chồng chết là điều ghê ghớm trong xã hội. Không ai nghĩ phụ nữ cũng cần phải sống cho mình cần hạnh phúc. Người mẹ của cậu bé Hồng không hề đáng trách. Không hiểu sao khi đọc đến đoạn thấy bóng mẹ trên xe, cậu Hồng chạy theo gọi tôi đã khóc. Khóc như thấy chính mẹ mình sau những ngày xa cách. Tôi thương cậu cũng thương người mẹ đáng tội nghiệp ấy, phải xa con vì miệng đời chắc lòng người mẹ lúc nào cũng canh cánh nỗi lo, vừa nhớ thương lại oán trách mình.Chẳng có gì có thể chia cắt tình mẫu tử bởi vì nó là tình cảm thiêng liêng ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người. Hồng không thể quên mùi quần áo cùng mùi trầu của mẹ, nó là hơi ấm là tình thương mẹ dành cho cậu. Ai một lần bé lại lăn vào lòng mẹ, được mẹ ôm ấp vuốt ve sẽ thấy mình chẳng khác nào đứa trẻ con, chẳng muốn lớn mà chi khi ngoài kia không ai yêu thương mình hơn mẹ. Được mẹ may cho từng tấm áo, pha từng ly sữa, móm từng bát cơm chắc không ai muốn mình lớn lên mẹ già đi bao giờ.Trang sách khép lại, trang đời mở ra. Cậu Hồng không còn chỉ là cậu bé trong truyện nữa, cậu là tôi, là những người bạn tôi đã gặp, những đứa con cần mẹ thương yêu…Cậu đã nhỏ xuống giọt nước mắt thật đẹp cho cuộc đời, truyền cho chúng tôi hơi ấm về tình mẫu từ những điều thiêng liêng nhất. Cảm ơn cậu, Hồng ạ Tôi sẽ yêu thương, trân trọng người mẹ của mình để không phải hối tiếc khi mai nay lớn lên, không được bên mẹ nữa. ... tranh đơn giản để sinh tồn mà đấu tranh để bảo toàn nhân cách Back to top Bài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc câu chuyện "Trong lòng mẹ" Dàn • Mở bài: Những câu chuyện học để lại tình cảm suy nghĩ, ... sống Đến lượt nó, tác phẩm, văn chương đem đến cho sống màu sắc mới, làm phong phú tình cảm người, khơi nguồn xúc động chân thành Với tôi, câu chuyện học ln để lại tình cảm suy nghĩ, ấn tương chuyện. .. động tình cảm đầy thiêng liêng người cha dành cho Rồi chuyện không may xảy ra, anh Sáu hi sinh Trong phút cuối cùng, không đủ sức trăng trối, phải tình cha sống trỗi dậy người anh Anh đưa lược
  • 6
  • 26
  • 0

Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên

Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên
Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh (chị) đã học mà đến nay vẫn không thể nào quênNgười đăng: Mưa bụi Ngày: 03102018Bài viết tập làm văn số 1 ngữ văn lớp 10 đề: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện anh (chị) đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên. Sau đây, tech12h gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.Bài mẫu 1: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Chiếc lược Ngà.Bài mẫu 2: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Lão HạcBài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Trong lòng mẹBack to topBài mẫu 1: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Chiếc lược Ngà.Dàn bàiMở bài: Truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã để lại trong tôi những dư ba, ấn tượng mà có thể nói, đến bây giờ tôi vẫn không bao giờ quênThân bài: Chuyện kể về tình cha conKhi đứa con gái tên là Thu còn rất nhỏ thì anh Sáu đã ra chiến trườngSau bao năm xa cách anh Sáu trở về thăm con gia đìnhTrên mặt anh Sáumột vết sẹo dài khiến bé Thu không nhận anh Sáu là chaAnh Sáu rất buồn, con bé Thu quyết không nhận chaKhi anh Sáu chuẩn bị lên đường ra chiến trường thì bé Thu nhận chaAnh Sáu đã hi sinh trên chiến trường gửi chiếc lược ngà làm quà cho bé ThuSau này, bác Ba đã gặp Thu – giờ đây là cô gái giao liên đầy dũng cảm bác đã trao lại kỉ vật đó cho Thu.Câu chuyện về tình cảm cha con sâu sắc, một tình cảm thiên liêngKết bài: Qua tác phẩm chúng ta có thể thấy vì hạnh phúc của con người cha sẵn sàng làm tất cả ngay khi chúng ta sắp chết thì tình phụ tử nó luôn trỗi dậyBài làmĐọc một tác phẩm cũng vậy, có những câu chuyện ta chỉ đọc một lần nhưng nó lại khắc sâu vào tâm trí mỗi chúng ta mãi mãi, riêng với bản thân tôi, truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã để lại trong tôi những dư ba, ấn tượng mà có thể nói, đến bây giờ tôi vẫn không bao giờ quên. Đặc biệt là qua đoạn trích cùng tên, với nhân vật bé Thu ông Sáu với những tình cảm cha con đầy tha thiết xúc động.Ông Sáu khi đi kháng chiến, có một đứa con gái đầu lòng chưa đầy một tuổi. Trong những năm tháng kháng chiến vợ của ông cũng đến thăm ông vài lần lần nào ông Sáu cũng bảo mang con đến. Tuy nhiên vì chiến trường miền Đông đầy ác liệt nên vợ của ông không dám đưa Thu – tên con gái họ đi. ông chỉ được nhìn con qua những tấm ảnh nhỏ mà thôi. giờ đây, khi trở về thì tình cha con ấy lại trỗi dậy trong lòng ông, ông cảm thấy nôn nao. Ngay lập tức, khi xuống thuyền, ông thấy một đứa bé chừng bảy, tám tuổi, tóc ngang vai thì ông Sáu biết ngay đó là con mình rồi chưa chờ xuồng cập bến, ông đã nhún chân nhảy thót lên bờ, vội vàng bước những bước dài rồi kêu: “Thu con”. Điều đó thể hiện một tình cảm của người cha một cách tự nhiên, quá xúc động. Chính điều này đã làm cho tôi cảm thấy dường như chính lúc này đây trái tim của người cha tội nghiệp reo lên đầy sung sướng khi sau tám năm trời mới được nhìn thấy mặt con dường như ông cũng mong sự đáp lại tình cảm của con. Nhưng con bé lại đầy ngơ ngác, lạ lùng, không biết đó là ai. Còn ông Sáu thì vẫn đầy xúc động miệng nói không thành lợi, giọng lặp bặp: “Ba đây con” Lúc đó chính là lúc tình cảm của người cha trào lên đến đỉnh điểm không thể toát ra bằng lời vì ông đã quá xúc động. Sau đó ngay lập tức Thu đã chạy vào nhà còn ông Sáu thì đứng sững lại đó có lẽ do quá bất ngờ trước hành động của con. Tuy nhiên theo tôi thấy, thái độ, cách cư xử của Thu là hoàn toàn hợp lý vì Thu là một đứa trẻ Thu cũng chưa bao giờ gặp người đó. Còn ông Sáu thì đầy thất vọng, ngỡ ngàng trước cách cư xử của con.Sau đó, ông Sáu vẫn cố gắng để con nhận ra mình là cha. Cả ngày ông chẳng đi đâu xa, suốt ngày ở bên con, săn sóc, vỗ về con. Tuy nhiên càng gần gũi để kéo gần khoảng cách cha con bao nhiêu thì con bé lại càng đẩy ra bấy nhiêu. Ông chỉ mong có một điều là được gọi mình một tiếng “ba”. Chỉ một tiếng “ba” mà thôi Đó là một mong muốn mà với người khác có thể là điều hoàn toàn bình thường, nhưng với ông Sáu điều đó thật khó khăn. Những hành động của ông Sáu giúp đỡ con hay vỗ về nó đều bị con bé phản ứng lại. Nhưng chính cái tình cha đó đã giúp ông kiên trì vượt qua. Đến một bữa cơm, khi ông gắp trứng cá to, vàng bỏ vào bát nó thì bất thần con bé hất ra, cơm văng tung toé không kịp suy nghĩ gì ông đã đánh một cái vào mông nó. Chính điều này đã làm ông hối hận theo tôi thì dường như lúc đó ông muốn lại nói với nó: “Ba xin lỗi con, thực tình ba không muốn đánh con”. Còn Thu thì có lẽ hơi hối hận vì việc làm của mình.Trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi, ông đã ở bên con nhưng con không nhận. Giờ đây ngày chia tay bà con làng xóm ông định mang theo nỗi buồn đó. Nhưng trong lúc không ai ngờ đến đó, một tiếng kêu đã xé lòng ông: “Ba… a…a… ba”. Đó là tiếng “ba” đầy xót xa nghe sao mà xé lòng ta đến thế Tiếng “Ba” đó là sự dồn nén trong Thu tám năm nay bây giờ nó vỡ tung ra từ ngay trong sâu thẳm đáy lòng con bé. Tiếng “ba” với nó là điều khát khao hơn mọi đứa trẻ khác vì ngay từ nhỏ nó đã không có tình yêu thương của cha. Giờ đây tiếng “ba” vang lên đầy tự nhiên, ngỡ ngàng trong giây phút cuối cha con chia tay. bây giờ nó muốn có ba, nó bật khóc vì hạnh phúc, nó hôn tóc, hôn cổ hôn với vết theo dài trên má của ba nó nữa. Thành ra lí do nó không nhận ba là do vết thẹo đó, nó thấy ra lí do nó không nhận ba là do vết thẹo đó, nó thấy trong ảnh ba nó khi đánh Tây thì nó mới hiểu ra. Nhưng vừa nhận ra thì cũng là lúc phải chia tay. Sung sướng có lẫn sự xúc động ông ôm con tạm biệt nhưng con bé không muốn ba phải đi. Cho đến khi ông hứa mua chomột chiếc lược thì nó mới để cho ba nó đi.Ở chiến trường tuy chiến tranh đầy ác liệt nhưng anh vẫn cố công làm bằng được chiếc lược ngà.Trong khi làm, anh cảm thấy vui vui như đứa trẻ nhận được quà. Anh cố gắng làm tỉ mỉ, thận trọng cố công như người thợ bạc. Khi chiếc lược được làm xong anh cảm thấy sung sướng vì mình như đã thực hiện được phần nào lời hứa. Sau đó anh lại khắc trên sống lưng chiếc lược “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Hàng đêm nhớ con anh lại đem lược ra ngắm chải lên đầu cho lược thêm bóng, mượt. Điều đó đã làm cho tôi xúc động về tình cảm đầy thiêng liêng của người cha dành cho con. Rồi một chuyện không may xảy ra, đó là anh Sáu hi sinh. Trong giờ phút cuối cùng, tuy không đủ sức trăng trối, nhưng phải chăng tình cha con vẫn sống trỗi dậy trong con người anh. Anh đưa chiếc lược cho Ba – một người đồng đội thân thiết nhìn Ba hồi lâu như trăng trối rằng: “Hãy đưa chiếc lược này đến cho Thu”. Cái nhìn đó có thể nói rằng đó là cái nhìn của sự nhờ cậy, tin cậy, gửi gắm cả tâm hồn anh qua đó. Đọc đến đây, tôi cảm thấy như mình đang sống cùng nhân vật, trong cùng một hoàn cảnh tôi cảm thấy có một cái gì đó bức bối, ngột ngạt trong tôi. Phải chăng tôi quá xúc động? Đó là sự xúc động trước tình cha con đầy thiêng liêng, cao quý, nó có thể trỗi dậy ngay cả khi con người ta đang đối mặt giữa sự sống cái chết. Khi nhân vật Ba nhận lời thì anh mới nhắm mắt tức ước nguyện xem như được chấp nhận.Sau này, bác Ba đã gặp Thu – giờ đây là cô gái giao liên đầy dũng cảm bác đã trao lại kỉ vật đó cho Thu.Qua tác phẩm chúng ta có thể thấy vì hạnh phúc của con người cha sẵn sàng làm tất cả ngay khi chúng ta sắp chết thì tình phụ tử nó luôn trỗi dậy. Nó giúp cho tôi nhận thấy tình phụ tửmột tình cảm đầy thiêng liêng đáng trân trọng. Đồng thời qua đây tôi cũng muốn gửi gắm một bức thông điệp: Chúng ta cần phải giữ gìn quý trọng tình phụ tử vì đó là tình cảm đầy thiêng liêng.Back to topBài mẫu 2: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Lão HạcDàn bàiMở bài: Dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhưng dường như lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm được một vài điều lý thú.Thân bài: Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả: là tình yêu thương, là sự ngợi ca, trân trọng người lao độngLão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo cái đóiTruyện cho ta thấy vì cái nghèo, cái đói mà lão đã phải bán đi cậu Vàng, kỷ vật duy nhất của đứa con trai.Lão Hạc đã phải tự “sắp xếp” cái chết cho mình vì cuộc sống quá ngột thở, vì cái nghèo cứ đeo bám mãi...Cái chết của lão Hạc là cái chết cùng đường, tuy bi thương nhưng sáng bừng phẩm chất cao đẹp của người nông dân.Đọc Lão Hạc ta chợt nhận ra vì cái nghèo, cái đói các nhân vật trong truyện ai cũng là Lão HạcĐiểm nổi bật được thể hiện trong Lão Hạc là niềm tin sự lạc quan của nhà văn vào bản chất tốt đẹp của con người.Kết bài: Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay.Bài làmChúng ta đã từng học qua những truyện ngắn như Lão Hạc, Tắt đèn chắc không mấy ai trong số chúng ta lại không trầm trồ thán phục tài năng nghệ thuật của Nam Cao hay Ngô Tất Tố. Với riêng tôi, dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhưng dường như lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm được một vài điều lý thú. Nó cuốn hút tôi, lay động tôi, khi thì gợi trong tôi sự căm thù, khi lại gọi về chan chứa những yêu thương.Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả. Nó là tình yêu thương, là sự ngợi ca, trân trọng người lao động của Nam Cao. Giống như Ngô Tất Tố cùng nhiều nhà văn thời đó, Nam Cao đã dựng lên hình ảnh người nông dân Việt Nam trước Cách mạng với những phẩm chất đáng quý, đáng yêu: chăm chỉ, cần cù, giàu tình yêu thương giàu đức hy sinh.Trước cách mạng, Nam Cao say sưa khám phá cuộc sống tính cách của người nông dân. Trong các tác phẩm của ông, môi trường hoàn cảnh sống của nhân vật chính thường gắn liền với cái nghèo, cái đói, với miếng ăn với các định kiến xã hội đã thấm sâu vào nếp cảm, nếp nghĩ vào cách nhìn của con người ở nông thôn.Lão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo cái đói. Lão đã dành hầu như cả đời mình để nuôi con mà chưa bao giờ nghĩ đến mình. Lão thương con vô bờ bến: thương khi con không lấy được vợ vì nhà ta nghèo quá, thương con phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi để ôm mộng làm giàu giữa chốn hang hùm miệng sói. đọc truyện ta còn thấy lão đau khổ biết nhường nào khi phải bán đi cậu Vàng, kỷ vật duy nhất của đứa con trai. Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống. Cuộc sống ngày thêm một khó khăn. Rồi cuối cùng, đến cái thân lão, lão cũng không giữ được. Lão ăn củ chuối, ăn sung luộc. Nhưng lão nghĩ, lão “không nên” sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu hết số tiền dành dụm cho đứa con mình. Vậy là, thật đớn đau thay Lão Hạc đã phải tự “sắp xếp” cái chết cho mình. Cuộc sống của nông dân ta trước cách mạng ngột ngạt đến không thở được. Nhìn cái hiện thực ấy, ta đau đớn, xót xa. Ta cũng căm ghét vô cùng bọn địa chủ, bọn thực dân gian ác.Lão Hạc chết. Cái chết của lão Hạc là cái chết cùng đường, tuy bi thương nhưng sáng bừng phẩm chất cao đẹp của người nông dân. Nó khiến ta vừa cảm thương vừa nể phục một nhân cách giàu tự trọng. Lão chết nhưng đã quyết giữ cho được mảnh vườn, chết mà không muốn làm luỵ phiền hàng xóm.Đọc Lão Hạc ta thấy đâu phải chỉ mình lão khổ. Những hạng người như Binh Tư, một kẻ do cái nghèo mà bị tha hoá thành một tên trộm cắp. Đó là ông giáo, một người trí thức đầy hiểu biết nhưng cũng không thoát ra khỏi áp lực của cảnh vợ con rách áo, đói cơm. Cái nghèo khiến ông giáo đã phải rứt ruột bán đi từng cuốn sách vô giá của mình. Nhưng cái thứ ấy bán đi thì được mấy bữa cơm? Vậy ra ở trong truyện tất cả đã đều là lão Hạc. Lão Hạc phải oằn mình mà chết trước thử hỏi những người kia có thể cầm cự được bao lâu?Vấn đề nổi bật được thể hiện trong Lão Hạc là niềm tin sự lạc quan của nhà văn vào bản chất tốt đẹp của con người. Thế nhưng điều quan trọng hơn mà nhà văn muốn nhắn gửi đó là một lời tố cáo. Nó cất lên như là một tiếng kêu để cứu lấy con người. Từ chiều sâu của nội dung tưởng, tác phẩm nói lên tính cấp bách yêu cầu khẩn thiết phải thay đổi toàn bộ môi trường sống để cứu lấy những giá trị chân chính tốt đẹp của con người.Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay. Nó cũng dạy ta, cuộc sống là một cuộc đấu tranh không phải chỉ đơn giản là để sinh tồn mà còn là một cuộc đấu tranh để bảo toàn nhân cách.Back to topBài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về câu chuyện Trong lòng mẹDàn bàiMở bài: Những câu chuyện đã được học luôn để lại những tình cảm suy nghĩ, trong đó ấn tương nhất là chuyện Trong lòng mẹ của nhà văn Nguyên Hồng.Thân bài:Trong lòng mẹ là một đoạn trích hay từ tác phẩm Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng.Truyện kể về tuổi thơ bất hạnh của câu bé Hồng, cha mất mẹ đi thêm bước nữa, Hồng sống chung với người cô ghẻ lạnh.Trong lòng mẹ kể về cuộc đối thoại của Hồng bà cô cùng lần gặp lại mẹ đầy xúc động.Hằng ngày bị xỉa xói nhưng cậu bé không bị những lời xỉa xói ấy là lung lay tình cảm mẹ con.Lòng cậu vẫn yêu thương, kính trọng mẹ như thuở nào.....Kết bài: Hồng đã nhỏ xuống giọt nước mắt thật đẹp cho cuộc đời, truyền cho chúng tôi hơi ấm về tình mẫu từ những điều thiêng liêng nhất.Bài làmVăn học, nghệ thuật bao giờ cũng bắt nguồn từ cuộc sống, sinh ra từ cuộc sống. Đến lượt nó, những tác phẩm, văn chương đem đến cho cuộc sống màu sắc mới, làm phong phú hơn tình cảm của con người, khơi nguồn những xúc động chân thành của mỗi chúng ta. Với tôi, những câu chuyện đã được học luôn để lại những tình cảm suy nghĩ, trong đó ấn tương nhất là chuyện Trong lòng mẹ của nhà văn Nguyên Hồng.Trong lòng mẹ là một đoạn trích hay từ tác phẩm Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng. Đây được xem như cuốn tự truyện về những ngày tháng thơ ấu của nhà văn. Cuốn tự truyện kể về tuổi thơ bất hạnh của câu bé Hồng, mẹ cậu vì gia đình nghèo nên lấy một người chồng không thương yêu. Cha Hồng đam mê thuốc phiện rồi mất, bỏ lại mẹ con Hồng sống trong sự ghẻ lạnh của gia đình bên nội. Không chịu được cảnh túng, mẹ Hồng bước thêm bước nữa đi làm ăn xa bỏ lại Hồng cho người cô. Từ đây, cuộc sống của Hồng mới thật sự bất hạnh khi mỗi ngày đều nghe những lời mai mỉa, cay độc của bà cô đối với mẹ Hồng, người đàn bà phải chịu tiếng nhơ vì chồng chưa đoạn tang đã chửa đẻ với người khác. Đoạn trích Trong lòng mẹ kể về cuộc đối thoại của Hồng bà cô cùng lần gặp lại mẹ đầy xúc động.Cuộc đời có ai chọn lựa được nơi mình sinh ra, Hồng cũng thế, Hồng đâu muốn sống trong gia đình mà cha mẹ không đến với nhau bằng tình thương, Hồng cũng đâu biết được cha mất sớm mẹ đi thêm bước nữa mà gia đình không còn sung túc như xưa. Hồng càng không muốn nghe những lời mỉa mai độc ác từ người cô mọi người xung quanh về mẹ. Tâm hồm một đứa trẻ quá ngây thơ để người lớn biến chúng thành nơi trút giận. Bà cô cay nghiệt đã làm như thế với câu bé đáng thương. Thế nhưng cậu bé không bị những lời xỉa xói ấy là lung lay tình cảm mẹ con. Lòng cậu vẫn yêu thương, kính trọng mẹ như thuở nào cho dù với một đứa trẻ việc không mua quà bánh hay gửi tiền cho cậu, không viết một lá thư thăm cậu là điều đáng buồn. Hơn ai hết, cậu hiểu hoàn cảnh của mẹ mình, vì miệng đời, vì ánh mắt soi mói của người xung quanh mẹ phải tha hương cầu thực. Người mẹ nào cũng muốn gần con, chỉ vì hoàn cảnh không cho phép mẹ mang theo cậu bé. Chắc hẳn rằng Hồng hiểu những điều đó thế nên cậu mới khó chịu với những lời ngọt ngào giả tạo của bà cô muốn cắn, nhai những hủ tục lạc hậu đã đày đọa mẹ mình.Người phụ nữ ngày xưa thật đáng thương. Khi có chồng con họ chẳng có quyền để sống cho mình. Ngay khi chồng chết muốn bước thêm bước nữa cũng sợ tiếng đời mai mỉa, trong khi đó đàn ông lại có quyền vợ bé, vợ mọn, có quyền ăn chơi đàn đúm. Việc có con với người khác khi chồng chết là điều ghê ghớm trong xã hội. Không ai nghĩ phụ nữ cũng cần phải sống cho mình cần hạnh phúc. Người mẹ của cậu bé Hồng không hề đáng trách. Không hiểu sao khi đọc đến đoạn thấy bóng mẹ trên xe, cậu Hồng chạy theo gọi tôi đã khóc. Khóc như thấy chính mẹ mình sau những ngày xa cách. Tôi thương cậu cũng thương người mẹ đáng tội nghiệp ấy, phải xa con vì miệng đời chắc lòng người mẹ lúc nào cũng canh cánh nỗi lo, vừa nhớ thương lại oán trách mình.Chẳng có gì có thể chia cắt tình mẫu tử bởi vì nó là tình cảm thiêng liêng ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người. Hồng không thể quên mùi quần áo cùng mùi trầu của mẹ, nó là hơi ấm là tình thương mẹ dành cho cậu. Ai một lần bé lại lăn vào lòng mẹ, được mẹ ôm ấp vuốt ve sẽ thấy mình chẳng khác nào đứa trẻ con, chẳng muốn lớn mà chi khi ngoài kia không ai yêu thương mình hơn mẹ. Được mẹ may cho từng tấm áo, pha từng ly sữa, móm từng bát cơm chắc không ai muốn mình lớn lên mẹ già đi bao giờ.Trang sách khép lại, trang đời mở ra. Cậu Hồng không còn chỉ là cậu bé trong truyện nữa, cậu là tôi, là những người bạn tôi đã gặp, những đứa con cần mẹ thương yêu…Cậu đã nhỏ xuống giọt nước mắt thật đẹp cho cuộc đời, truyền cho chúng tôi hơi ấm về tình mẫu từ những điều thiêng liêng nhất. Cảm ơn cậu, Hồng ạ Tôi sẽ yêu thương, trân trọng người mẹ của mình để không phải hối tiếc khi mai nay lớn lên, không được bên mẹ nữa. ... tranh đơn giản để sinh tồn mà đấu tranh để bảo toàn nhân cách Back to top Bài mẫu 3: Nêu cảm nghĩ sâu sắc câu chuyện "Trong lòng mẹ" Dàn • Mở bài: Những câu chuyện học để lại tình cảm suy nghĩ, ... sống Đến lượt nó, tác phẩm, văn chương đem đến cho sống màu sắc mới, làm phong phú tình cảm người, khơi nguồn xúc động chân thành Với tôi, câu chuyện học ln để lại tình cảm suy nghĩ, ấn tương chuyện. .. động tình cảm đầy thiêng liêng người cha dành cho Rồi chuyện không may xảy ra, anh Sáu hi sinh Trong phút cuối cùng, không đủ sức trăng trối, phải tình cha sống trỗi dậy người anh Anh đưa lược
  • 6
  • 37
  • 0

Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động ý kiến trên của m xi xê rông gợi cho anh chị những suy nghĩvề việc tu dưỡng học tập của bản thân

Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động ý kiến trên của m xi xê rông gợi cho anh chị những suy nghĩ gì về việc tu dưỡng và học tập của bản thân
Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường Trang trước Trang sau Đề bài: Nhà văn Nga L. Tônxtôi: “Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống”. Anh (chị) hãy suy nghĩ về vai trò lí tưởng trong cuộc sống của con ngườiBài làmI.Mở bài Dẫn dắt vào vấn đề: Để tồn tại trong một cuộc sống phức tạp, biến đổi không ngừng, mỗi người cần phải có lí tường của riêng mình. L. Tôn – xtôi đã từng nói, “Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống”II.Thân bài1.Giải thích câu nói “Lí tưởng” là mục đích cao cả nhất mà mỗi con người luôn mong muốn thực hiện được. Ý nghĩa của câu nói: lí tưởng chính là yếu tố giúp định hướng cách sống của mỗi người trong cuộc đời. Nếu không có lí tưởng sẽ không có lối sống kiên định rõ ràng, không có mục đích sống cụ thể như vậy cuộc sống không còn ý nghĩa. Đánh giá về tính đúng đắn của câu nói.2.Vai trò của lí tưởng Lí tưởng không chỉ là ngọn đèn chỉ lối, là yếu tố chỉ dẫn mà nó còn chính là đích đến cuối cùng trong cuộc đời mỗi người. Khi có lí tưởng mỗi người luôn cố gắng hết mình để thực hiện tốt những công việc cần làm, luôn cố gắng hoàn thiện bản thân. Khi hoàn thành tốt mọi công việc, bản thân ngày càng hoàn thiện thì thành công là điều tất yếu, lí tưởng dẫn dắt mỗi con người đến thành công, Là động lực để con người vượt qua khó khăn, vấp ngã để hướng đến tương lai Nhờ lí tưởng cao đẹp, của mỗi cá nhân mà xã hội trở nên tốt đẹp hơn bởi khi đó sẽ có tập hợp những lí tưởng tíc cực, mỗi người đều hành động vì lí tưởng của mình. Lí tưởng là cái cốt lõi thể hiện vai trò, giá trị mục đích sống của con người. Sống mà không có lí tưởng đơn thuần là sự tồn tại vô nghĩa. “Linh hồn của con người cần lí tưởng hơn thực tế. Chúng ta tồn tại nhờ thực tế nhưng chúng ta sống vì lí tưởng” (Vích – to Huy go).3.Phản đề, mở rộng Không phải chỉ khát khao những điều cao xa mới là có lí tưởng đẹp, lí tưởng cao cả. Lí tưởng cao cả còn là những suy nghĩ chân thành, tích cực, hướng con người ta đến cái thiện, cái đẹp. Nếu không có lí tưởng, con người sẽ sống mà không có mục đích, lãng phí thời gian vào những điều vô bổ, dễ sa vào những hành động tội lỗi. Cần phân biệt đâu là lí tưởng cao đẹp, tích cực đâu là những dục vọng tầm thường, những ham muốn phi nhân tính ảnh hưởng đến cộng đồng.4.Nhận thức của bản thân Cần có thái độ lên án những người sống không có lí tưởng để họ tự nhận thức lại bản thân, tự xác định mục đích sống. Mặt khác, cần biết trân trọng những người có lí tưởng sống tích cực, lấy đó làm tấm gương để tự hoàn thiện mình. Bản thân cần phải tự xác định đâu mới thực sự là lí tưởng sống tích cực, lấy đó làm kim chỉ nam để thực hiện mọi công việc, có như vậy cuộc sống mới có ý nghĩa. “Tuổi trẻ không có lí tưởng giống như buổi sáng không có mặt trời” (Bê – lin ski), nghĩa là lí tưởng sống là yếu tố tất yếu phải có trong mỗi người trẻ, không có lí tưởng sống sẽ không có cuộc sống thực sự.III.Kết bài Nêu nhận định chung về vấn đề lí tưởng sống của mỗi người. Mỗi người cần xác định cho mình một lí tưởng sống tích cực để cuộc sống có ý nghĩa hơn. ...đường vào hang để giải cứu em Những nghĩa cử, hành động cao đẹp đó, đời khơng qn Nó đem đến cho học cống hiến hi sinh th m lặng sống Nhưng bên cạnh người sống có đạo đức, ln quan t m, giúp... thực hành động lại nh m phục vụ lợi ích cá nhân, khơng mang tính tự nguyện hành vi đáng lên án Khi giúp đỡ người xung quanh phải giúp trái tim chân thành, khơng vụ lợi, có hành động bạn trở nên ý. .. Là học sinh, trình tu dưỡng rèn luyện đạo đức phải tích cực học tập, tu dưỡng nhân cách, d m nhìn nhận sai l m sửa chữa, khơng ngừng hồn thiện để thân ngày trở nên tốt đẹp Trong q trình đó, khơng
  • 2
  • 32
  • 0
1 2 3 4 .. >